Với trà và cafe, tôi xin thoát Á


Trong một truyện ngắn thần sầu trong cuốn “Vang bóng một thời” thần thánh, cụ Nguyễn Tuân có kể chuyện cụ Tú Kép chuẩn bị bữa tiệc rượu thạch lan. Cụ sai gia nhân ra bờ sông lấy sỏi trắng lựa từng viên, chế mạch nha bao quanh như cục kẹo. Rổi ủ cục đường đó trong chậu hoa lan bọc giấy cho đượm hương.

Các cụ để bụng đói, nhai nhai mút mút cục đường đó, hít hà hương hoa lan, uống rượu và đọc thơ. Dĩ nhiên là không thiếu tiết mục khen thơ nhau hay, và vuốt râu như thi tiên giáng trần.

Lại cũng một truyện ngắn khác, cụ Nguyễn tả một nho sĩ nghèo uống trà. Quạt than, đun nước, rót lộp bộp xuống nền đất nung, tráng ấm, rửa trà, khề khà trong hơi thuốc lào đặc quánh buổi sáng. Và kết thúc bằng tự ngâm một câu thơ Đường ca ngợi cảnh thanh bạch (hay nghèo túng) của chính mình. Sảng khoái lắm!

Cái châu Á nó thế, thưa các bạn. Vì nghèo túng, sản vật không nhiều, nên ăn uống cái chi cũng vô cùng cẩn thận kẻo phí. Chất liệu ẩm thực đã thiếu, lại không phải thượng hạng, nên phải dùng gia vị để đánh lừa vị giác đến mức cực đoan. Cực đoan đến độ dân 3 miền còn không chịu nổi món ăn của nhau: dân Nam chê Huế mặn và cay, Huế lại chê Nam nhiều đường, Bắc thì cứ khư khư món phở, bất dung hủ tiếu, bún bò…

Mà chắt mót quá thì mất m. cả cái sang, nên phải lấy nghi lễ bù đắp cho đạm bạc. Cái gọi là trà đạo ắt xuất phát từ tâm thế mặc cảm và nghèo túng đó.

Nguyên tắc pha trà có hoa hòe cho lắm thì cũng là dùng nước sôi 100oC để hòa tan tanin và các alkaloid có vị đắng trong trà. Chú tiểu hay thượng thư pha trà thì cũng như nhau về kỹ thuật, ngon hay không là do chính bản thân trà, chứ không phụ thuộc vào nghệ thuật pha chế như cafe.

Tối nay, tôi thử gói trà đen của Srilanka, làm tại Anh quốc do một đàn anh thân quí dúi cho trước giờ ra sân bay. Vị nó thanh, cái đắng nhẹ nhàng, màu vàng óng trong veo như hổ phách…

Nói chung là Holy Tea of Holy Mary, trà này chỉ xứng với Đức Mẹ Đồng Trinh.

Do đó, tôi xin phép được thoát Á, thoát triệt để trong món cafe và trà. Cứ espresso Illy mà ực một shot nóng rẫy, nhấp nháp ly trà Anh với cục chocolate đen nguyên chất.

Há chẳng đã cái đời ngắn ngủi hơn ngậm cục kẹo đá, uống rượu suông và vuốt râu hay sao?

Trà đạo cái con khỉ!

Advertisements

Lan man


Người già hay kể chuyện xưa:

Hồi còn nhỏ, qua đi chở nước đá cho mấy quán cafe. Không dễ đâu nghen, hai cây nước đá còn nặng hơn thằng nhỏ gầy nhom. Cột lên xe đap xiêu vẹo chở đi, không rớt bể là may. Continue reading “Lan man”

Nói với Thanh Lam


Nếu có ai bất chợt hỏi tôi hãy kể ra 3 ca khúc làm tôi nhớ mãi cả đời, tôi sẽ trả lời ngay không suy nghĩ:

– Thái Thanh hát “Đường chiều lá rụng”, đỉnh cao của nghệ thuật hát thơ của tân nhạc Việt Nam. Bản sonnet bằng Việt ngữ, bàng bạc ý thơ Apollinaire đó, tôi đoan chắc chưa ai vượt qua nổi. Continue reading “Nói với Thanh Lam”

Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo


Trong một note-vẫn-hay-như-mọi-khi của mình, nhạc sĩ Tuấn Khanh có thuật lại câu chuyện của ông Ngãi Vị Vị, một nhân vật đối kháng bị chính phủ TQ phạt một số tiền lớn. Âm mưu đó phá sản vì ông ta được vô số người dân TQ ủng hộ, quyên góp để đóng số tiền ấy. Trong đó, CÓ NHIỀU NGƯỜI NÉM TIỀN VÀO NHÀ ÔNG RỒI BỎ CHẠY (nhấn mạnh)

Continue reading “Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo”

Người chết dạy kẻ sống


Cho đến thời điểm viết bài này, đã có 7/18 bệnh nhân tử vong đang chạy thận nhân tạo ở bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình. Nhìn từ góc độ chuyên môn, khi gần một nửa bệnh nhân cùng trở nặng với một bệnh cảnh và lần lượt ra đi trong những thời điểm rất gần nhau, thật khó qui cho bệnh lý gốc là suy thận giai đoạn chót được. Mau mắn gọi đây là “sốc phản vệ” dường như cũng có phần vội vã khi chưa có kết luận của cơ quan điều tra và giới chuyên môn. Mặt khác, danh từ “sốc phản vệ” đã hàm ý may rủi, “trời kêu ai nấy dạ”, nên nó không giúp làm sáng tỏ những nguyên nhân khác, nếu có. Và nếu thật sự là sốc phản vệ, cuộc điều tra phải chỉ ra được chất gây phản vệ đồng loạt đó là chất gì, vì sao mà nó lọt vào được qui trình chạy thận nhân tạo được?
Continue reading “Người chết dạy kẻ sống”

Vì sao phải quan tâm đến chánh trị?


Hôm qua có bạn inbox khuyên tôi đừng quan tâm đến chánh trị nữa, lo việc chuyên môn thôi cho lành. Lại còn nhắn nhủ cái nghề tui kiếm cơm không liên quan đến chánh trị. (?)

Tui mời bạn làm thử một phép tính:

– Nhà bạn cứ cho là 4 người, tiêu pha vừa phải cũng phải 30T một tháng (kể cả tiền ăn học cho con ở trường bèo bèo). Bạn đã đóng VAT 10%, vị chi là 3 triệu. Chưa kể nhiều thứ thuế phí khác nữa. Continue reading “Vì sao phải quan tâm đến chánh trị?”

Ly rượu mừng hay một giấc mơ bị đánh cắp


“Mưa hoàng hôn, năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù
Tủi thân nhớ bao ngày qua
Mưa ngùi thương nhòa trên giòng sông Hồng Hà
Ôi còn đâu vàng son mùa thơ hiền hòa
Đau lòng Tháp Rùa, Thê Húc bơ vơ, Thành Đô xác xơ!
Cô liêu trong nỗi u hoài Lòng người sống lạc loài
Thê lương mềm vai gầy Bao oan trái dâng tê tái
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày …” Continue reading “Ly rượu mừng hay một giấc mơ bị đánh cắp”

Nghĩ về cái đẹp khi uống rượu


Trong một đêm mùa đông ở Kyoto, tôi được dự một bữa tiệc rượu nhớ đời: chủ tiệc là hai ông Hiệu trưởng và Khoa trưởng khoa Nội tiết, ở một khách sạn 6 sao. Người phục vụ là một thiếu nữ Nhật đẹp tuyệt trần trong bộ kimono truyền thống, đội trên đầu một mâm đủ loại chén ngọc nhiều màu sắc để khách nhón lấy, rồi mới nhẹ nhàng rót từng chung rượu cho khách. Continue reading “Nghĩ về cái đẹp khi uống rượu”

Bắt chước Zorba, ta nhảy múa…


“Anni, amori e bicchieri di vino, nun se contano mai.” (Năm tháng, tình yêu và rượu nồng, xin đừng đong đếm)
__________________________________

Người nói 50 tuổi là “tri thiên mệnh”, hiểu được lẽ trời. Tôi nay đã vài năm bước qua ngưỡng 50 ấy, nhưng chưa hề dám nhận mình hiểu được lẽ biến dịch của trời đất. Chỉ nhẹ nhàng mà thấm thía vào lòng một điều duy nhất: không điều gì là không thể trong cuộc đời này! Continue reading “Bắt chước Zorba, ta nhảy múa…”

Nghĩ từ một tấm ảnh


14355092_10154632264359701_1835481271653524737_n

 

Dư luận bắt đầu bức xúc về sự lựa chọn tấm ảnh đầy dã tâm chụp Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh trước vành móng ngựa. Tấm ảnh cắt từ băng video để đăng báo đó có thể gây ác cảm cho những người không hiểu chuyện.

Nhưng một người bạn tôi đã bình luận thế này về một tấm ảnh khác của Anh Ba Sàm: ” I like this picture. It looks like he’s saying, “Oh really? You think what you’re saying actually makes sense?” (tạm dịch: “Tao thích bức này. Dường như ảnh đang nói: “Vậy hả? Mấy người nghĩ rằng những gì mấy người đang nói thật sự có kí lô gì sao?” Continue reading “Nghĩ từ một tấm ảnh”

Hội chứng tổ rỗng!


Nhiều người cứ nghĩ là bọn trẻ được du học Âu Mỹ bi giờ là may mắn hơn cha mẹ chúng hồi xưa. Ờ, thì tôi cũng nghĩ vậy: hồi xưa tôi vượt biên xém chết, chỉ thấy được biển cả và nhà tù. Giờ tụi nhóc nó cưỡi máy bay, nó học hành bay nhảy trong campus của Mỹ, sướng chớ!

Mừng cho tụi nó! Continue reading “Hội chứng tổ rỗng!”

La Dolce Vita!


Không ai biết ông N. bao nhiêu tuổi. Mọi người chỉ biết ông người Ý, sang đây sống đã lâu và có một đứa con trai kháu khỉnh chừng 3 tuổi.

Mỗi chiều đi làm về, tôi đều gặp ông ở bãi xe. Lưng còng, tóc bạc khá nhiều nhưng khi nào cũng chải ngược ra sau bóng láng rất phong độ. Vừa đi vừa huýt sáo, ông lấy xe đi làm bếp trưởng cho một quán ăn Ý gần nhà.

Continue reading “La Dolce Vita!”

Tù đi xây nhà cho quản giáo vẫn tốt chán!


Báo Tuổi Trẻ hôm nay đăng tin một đồng chí công an trại giam đem tù về xây nhà mới.

Tôi đọc tin này chỉ cười nhẹ. Làm phụ hồ, tuy là lao động nặng nhọc, khổ sai nhưng chỉ là muỗi, chuyện vặt. Ít nhất, vài chục con người được ra ngoài, có nắng, có gió, được hít thở không khí thoải mái,.. và chắc được tắm rửa thoải mái khi về lại phòng giam.

Chẳng là gì hết so với sự biệt giam, không phải làm gì cả. Continue reading “Tù đi xây nhà cho quản giáo vẫn tốt chán!”

Đừng đánh tráo khái niệm


Đám đông trật tự khác thường ở các sân bay bị tấn công là đáng khen. Phải khen, nhất là khi ta biết rõ sự hỗn loạn thường nhật.
Nhưng nâng tầm sự nhẫn nhịn đó là một chiến thắng kiểu đoàn kết dân tộc như anh phóng viên công an nào đó thì quá lố. Giá mà có những cuộc biểu tình nổ ra tại chỗ, hô to khẩu hiệu Đả đảo TQ xâm lược thì mới làm cho thế giới nể phục (trong đó có tôi). Continue reading “Đừng đánh tráo khái niệm”

Cá chết, cơn giận dữ của nhân dân và bọn điếm bút


Đã từng gặp những trường hợp ngộ độc chì trong thời bao cấp, người ta sản xuất bình accu trong khu dân cư, trẻ em hít hơi chì mà chết não.

Đã từng xử trí những trường hợp ngộ độc thuỷ ngân, cyanure ở thợ đào vàng miệt Tánh Linh, Bình Thuận. Continue reading “Cá chết, cơn giận dữ của nhân dân và bọn điếm bút”

Viết cho người trẻ hôm nay


Tôi đã đi biểu tình từ nhiều năm trước với một thái độ bình thản đặc biệt. Không vui không buồn, thậm chí còn phải vượt qua nỗi lười nhác cố hữu để bước chân xuống đường giữa trời nắng nóng.

Nóng, mệt, ngột ngạt lắm, nhưng phải đi.

Đi với người Sài gòn, với đồng bào mình.

Continue reading “Viết cho người trẻ hôm nay”

Sài Gòn ký ức phở


Chiều nay coi piano recital xong thì dẫn con gái nhỏ vô quán phở năm xưa hay ngồi, khi còn đạp xe đạp cót két đi dạy thêm thời sinh viên và những năm đầu mới ra trường làm nhà nước.

Vẫn địa chỉ ấy, vẫn cái nồi nghi ngút khói và những bộ bàn ghế inox ấy. Vẫn căn nhà bừa bộn, đồ đạc bám bụi vàng và mồ hôi mồ kê nhễ nhại khi ăn tô phở nóng. Thay đổi có chăng là cái LCD treo trên tường. Continue reading “Sài Gòn ký ức phở”

Viết ra liệu có chữa lành?


Trích FB của bạn Nguyễn Quang Thạch, người khởi xướng chương trình Sách cho trẻ em:

“Các loại tổn thương tâm lý trong xã hội Việt Nam cứ kéo dài và xảy ra triền miên không dứt. Các nhóm tổn thương trong CCRĐ không thể hồi sức thì đến nhóm bị giết, bị oan…trong chiến tranh 2 miền. Rồi vô số gia đình có người thân bỏ mạng khi vượt biên sau 1975. Continue reading “Viết ra liệu có chữa lành?”

Nói với Lang Lang


Tuổi thơ của tôi đã được dạy dỗ tình yêu âm nhạc với một người thầy tâm hồn trong như nước suối. Dưới bóng của con người nhân từ ấy, lòng trẻ thơ được chạm ngõ với Bach, Haydn, Verdi, Mozart… Nhất là với những Arias phổ thơ của những bậc hiền nhân Do Thái xưa mà Phan Khôi dịch siêu tuyệt là “Thánh Vịnh”. Những khúc Thánh Vịnh, Nhã Ca mà Haendel phổ nhạc, tuy bằng tiếng Latin mà tôi chỉ hiểu bập bõm, đã gieo vào lòng con trẻ những ý niệm đẹp đẽ về hoà âm, niêm luật, tiết tấu…

Phải, âm nhạc ấy có niêm có luật, chặt chẽ đến mức nghe hoài thì đoán được, hay chí ít cũng hình dung được chủ đề, bố cục của đoạn sau. Và nó rất nghèo giai điệu, rất gần với tiếng túc tắc như máy của chiếc metronome đếm nhịp. Bach là một ví dụ điển hình của loại âm nhạc vi diệu và chặt chẽ như toán học này. Continue reading “Nói với Lang Lang”

Thương nhớ Paris


Thập niên 70, tôi chỉ là một chú bé. Nhưng trong ký ức tuổi thơ mù mịt, tôi vẫn nhớ như in những anh chị sinh viên Văn khoa gần nhà. Cafe đen sánh, áo quần chỉn chu, và cắm cúi với những tiểu thuyết La Nausee (Buồn nôn) của Jean Paul Sartre[1], hay Camus[2] với L’Etranger (Người dưng), La Peste (Dịch hạch). Sinh viên thuở ấy gắn bó với tiếng Pháp, với văn chương Pháp cũng như với truyện Kiều, với Cung oán ngâm khúc vậy.

Continue reading “Thương nhớ Paris”

Taxi đêm


Nguyên, 19 tuổi, phụ bán cơm với cha mẹ ở Long An. Một cặp vợ chồng tốt bụng vào ăn, cho tiền học lái xe. Vừa có bằng lái, chú bắt xe bus lên Sài Gòn, tự tìm đường đến taxi Đầm Sen xin một chân tài xế. Mướn phòng trọ ở một mình, mỗi tháng 1.3 triệu. Continue reading “Taxi đêm”

Khúc sonnet của Lý


Mọi tình yêu đều có cơ sở sinh học” (Arthur Hailey – The Final diagnosis)


Chênh vênh

“Thương em anh trèo non cao
Mua mưa thâu mây tan mệnh bạc
Thương anh em lội sông sâu
Trôi hương trôi hoa tan phận ngọc

Còn chần chờ chi hỡi anh
Hôn em, ôm em cho nát chênh vênh
Ừ tình là điên khát say
Hôn em, ôm em sao nát chênh vênh

Thương em thương tình đa mang
Yêu trăng 30, quên mình
Thương tôi thương phận long đong
Yêu tan mong manh, tan nhật nguyệt
Thương tâm”

Continue reading “Khúc sonnet của Lý”

"Do you hear the people sing?"


Where you come from?

I am Saigonese, câu trả lời bật ra như máy.

I am Hongkongese, too!

Chắc thấy cái bảng Viet Nam delegate trên ngực tôi trong một buổi hội thảo về viêm gan ở Luân đôn, Wang, một gã bác sĩ người Hồng Kong mới hỏi như thế. Trả lời bâng quơ, chuyện phiếm cũng bâng quơ dăm câu như thế, tưởng rồi thôi. Continue reading “"Do you hear the people sing?"”

Nghề y chua chát


Giờ có nói gì cũng ngụy biện. 🙂 Nguời đi rồi có về được đâu ? Còn lương tâm thì hãy để những trường hợp sau có được cơ hội sống :)”
(trích một comment của một độc giả  có nick là Trái Tim)

___________________________________________________________

T. là một cô gái trẻ chừng 20 tuổi. Hiền lành, lễ phép, đẹp thùy mị và trong trẻo. Em nhập viện vì một chứng cảm cúm thông thường. Chuyện tưởng chừng như không thể đơn giản hơn: hạ sốt, giảm đau, chút vitamin… nâng đỡ chờ ngày hết sốt và ra viện.

Continue reading “Nghề y chua chát”

Đêm Shiga, chuyện bây giờ mới kể


Đó là một chiều đông ở Shiga, một thành phố nhỏ ở ngoại ô Osaka, nơi có trường Đại học danh tiếng mà Q., một đồng nghiệp trẻ của tôi đang theo học nhờ một học bổng sau Đại học về nội tiết. Cả hai chúng tôi là người chịu ơn GS. Kashiwagi, Khoa trưởng, người chỉ sau 15 phút hỏi han đã chấp thuận cho Q. đến Nhật. Mà ông cũng là người chăm sóc cho Q., không chỉ như một người thầy mẫu mực, mà còn với tấm lòng của một người cha tận tuỵ. Continue reading “Đêm Shiga, chuyện bây giờ mới kể”

Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*


Suy cho cùng, mọi loại âm nhạc thì cũng chỉ là các dạng âm thanh. Nhưng là loại âm thanh đắt tiền nhất, so với vô vàn âm thanh rất thực và hỗn độn của đời sống. Từ những phòng ghi âm tân kỳ, không một tạp âm, người ta trình tấu, ghi lại, đóng gói những âm thanh ấy vào CD, đĩa vinyl… thành những thành phẩm thương mại. Để rồi những vật phẩm chứa âm thanh đó đến tay người nghe, lọt vào một dàn máy từ cấp độ xe kẹo kéo cho đến high-end cao cấp. Từ đó, chúng mới hoàn thành khâu cuối cùng của ba chặng đường từ sáng tác, biểu diễn đến cảm thụ âm nhạc. Tuỳ theo tính chất của mỗi hệ thống nghe nhìn, âm thanh ấy lại được “mở bung” ra thành sóng nhạc, đi vào lòng người qua thính giác. Continue reading “Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*”

Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!


“Take my hand, take my whole ride too”

______________________________________________________________

Xét về nhiều mặt, cây đàn piano là một sinh vật vô cùng nhạy cảm và không ưng xê dịch. Chỉ cần một chuyến dọn nhà, bưng lên để xuống, kéo qua vài đoạn hành lang, hệ thống sound board với lực căng dây lên đến 70 tấn của nó đã rùng mình kinh động. Chỉ một chút di lệch thôi, cũng đủ làm bộ dây chênh đi vài Herzt, mà những đôi tai không rành rẽ sẽ không cách gì nhận ra. Nhưng cái chênh lệch vi tế đó vẫn còn, nó làm cho âm thanh đùng đục, nó làm mất độ ngân nga trong trẻo của bè tay phải, làm u tối cái vang động như sấm rền của bè tay trái. Continue reading “Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!”

Chuyện mới nghe kể sáng nay


4.1975, bà T là một thiếu phụ khuê các, con nhà đại phú ở Bình dương. Đang du lịch Paris thì Sài gòn sập tiệm, bà ở lại.

Tay trắng, tứ cố vô thân, bà làm nghề thợ giặt, đứng mỗi ngày 8 tiếng. Lấy chồng, sinh con, vất vả trăm bề. Dấu ấn cơ cực vẫn còn rất rõ, nên trông bà ấy không khác những người lao công vất vả mà ta thường thấy trong các siêu thị.

82 tuổi vẫn chưa rành tiếng tây, con trai bà phải mua báo VN “6 ơ gô” một tờ cho mẹ đọc. Bà khóc khi đọc tin thuyền nhân, cải tạo…

Về VN, bà phân phát hết tiền cho người ăn xin trong quán phở rồi ngồi khóc.
……

Con trai bà ấy là một giáo sư y khoa nổi tiếng của ĐH Cochin, Paris! “Nó với con vợ mở cái cabinet to đùng ở Paris nha BS!”

__________________

Có lời bình luận nào xứng đáng với câu chuyện kéo dài 40 năm, một nửa đời người này. Chỉ thấy ngưỡng mộ và rúng động tận tâm can về thân phận long đong của một con người và của dân tộc khốn khổ này.

 

 

"Đi tìm thời gian đã mất" *


Tuổi niên thiếu của tôi- một thanh niên công giáo- đã được dạy dỗ, tiếp cận Phật giáo một cách nghiêm túc, bài bản và trọng thị. Tôi đã được học Kim Cương Bát Nhã Kinh từ một linh mục dòng Tên, tu nghiệp ở Rome về Phật học. Bản Kim Cương kinh ấy tuy trích dịch từ tiếng Pháp, nhưng đẹp và đầy chất thơ chẳng khác gì Thánh Vịnh của Công giáo. Người thầy- học giả đó đã chỉ cho chúng tôi cách tiếp cận Phật giáo như một khoa học, một triết thuyết; và bằng một thái độ nhẹ nhõm, không kỳ thị. Continue reading “"Đi tìm thời gian đã mất" *”

Sử thi về sự tan rã


DrNikonian: Ngày Tết đọc tin online, chỉ thấy đủ điều chướng tai gai mắt, thấy không phải con lợn làng Ném Thượng là vật (duy nhất) đáng chém. Nhưng đã có một tờ báo đăng bài viết tuyệt vời, thanh nhã này của nhà văn Nguyên Ngọc, người mà cái tên nghe đồn bị cấm xuất hiện trên truyền thông (?).
Câu chuyện đẹp như cổ tích, nhưng kết thúc quá buồn với cái chết oan khuất của một người trí thức tao nhã, hiền lành rất mực. Ai đã tuyệt diệt tầng lớp ưu tú này của đất nước? Đến nỗi tự hỏi không biết khi nào nước Nam này mới có một thế hệ kẻ sĩ đọc sách ưu tú, thanh cao đến thế?
Hỏi, tức là đã trả lời! Khi “trí, phú, địa, hào” bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” thì dung mạo của đất nước ngày càng xấu xí, man rợ như chúng ta đang thấy.
Cảm ơn tờ Người Đô Thị đã rung một tiếng chuông, tuy khẽ khàng nhưng lay động nhân tâm. Cuộc đời và số phận của người quí tộc, kẻ sĩ, người đọc sách trong câu chuyện này là một mảng đau đớn trong “sử thi về sự tan rã” của dân tộc (chữ của nhà văn quá cố Bùi Ngọc Tấn)

Continue reading “Sử thi về sự tan rã”

Không đề cho ngày đầu năm


dừng chân ở vườn nhà thờ St Niklauss, Amsterdam, 2013

Năm qua là một năm bận rộn. Tôi đã đi nhiều, làm nhiều và …viết ngày càng ít lại. Chẳng nên biến trang web này đầy ắp tiếng chửi thề, hay lời mạt sát. Con voi lù lù trong phòng đó, ai chẳng thấy? Hà tất phải phí lời nguyền rủa đám ruồi nhặng? Continue reading “Không đề cho ngày đầu năm”

Cafe cuối năm, internet


Dr. Nikonian: Như một nguyên tắc độc lập, trang web nhỏ bé này rất ít khi đăng lại các tin tức, các bài viết từ những trang web khác. Tuy nhiên, không thể không đăng lại bài viết này của nhạc sĩ Tuấn Khanh.

Như cách hèn mọn của một người hèn mọn, để tỏ lòng kính trọng trái tim của một người trẻ cao quí.

__________________________

Continue reading “Cafe cuối năm, internet”

Tin hay cuối năm


Chuyện hi hữu này xảy ra vào ngày 30-12 tại P.10, Q.5, TP.HCM.

Trước đó, khoảng 17g cùng ngày người dân sống tại P.9, Q.8 phát hiện một thanh niên tháo trộm heo dầu liền tri hô.

Thanh niên này hoảng sợ bỏ chạy đến cầu Nguyễn Tri Phương, cảm thấy không thể thoát được nên anh ta liền nhảy xuống kênh Tàu Hủ.

Đến 17g15, hàng trăm người dân hiếu kỳ đứng hai bên kênh Tàu Hủ theo dõi tên trộm đang bơi bên dưới dẫn đến ùn tắc giao thông trên đại lộ Võ Văn Kiệt.

Nhiều người dân chuyền dây thừng, phao xuống cho thanh niên này và bảo: “Lên bờ đi, cứ bơi hoài chịu không nổi đâu”, nhưng thanh niên chỉ giữ lấy phao mà không chịu lên bờ. Lát sau, thanh niên này tiếp tục bơi từ dưới chân cầu Nguyễn Tri Phương đến Xóm Củi. Lực lượng công an, dân phòng chạy theo để đón bắt.

tt

Bơi giữa dòng kênh hơn 30 phút, có thể do quá lạnh nên thanh niên này đã từ từ bơi sát vào bờ phía bên đại lộ Võ Văn Kiệt, Q.5 rồi nhờ một người đàn ông kéo lên.

Dù trước đó, nhiều người dân bức xúc: “Lên đây dân đánh cho một trận vì tội ăn trộm”, thế nhưng khi thấy thanh niên này co ro vì quá lạnh – nhiều người đàn ông liền cởi áo cho thanh niên này mặc.

… (hết trích)

Continue reading “Tin hay cuối năm”

Giáng Sinh cho mọi người


“Này một hài nhi đã sinh ra đời!”
___________________________________________________________

Vì sao có lễ Giáng Sinh?

Với người Công giáo, lễ Giáng Sinh là một ngày trọng đại. Đức tin Công giáo tin rằng Giáng Sinh là một biến cố vĩ đại đã được trông chờ trong hàng ngàn năm trước: ngày Thiên Chúa nhập thế làm người. Không ai biết đích xác đó là ngày nào, chỉ áng chừng vào giữa năm thứ 7 trước Công nguyên và năm 2. Vì vậy, hơn 20 thế kỷ, người ta chọn ngày 25.12, ngày Đông chí, ngày mặt trời bắt đầu chiến thắng mùa đông lạnh lẽo để ám chỉ Chúa Jesus đã được gọi là “mặt trời công chính” trong Thánh Kinh. Một sử gia Đức, Paul Ernst Jablonski cho rằng lễ Giáng Sinh được chọn vào ngày 25 tháng 12 là để tương ứng với lễ hội tôn vinh mặt trời Dies Natalis Solis Invicti của người La Mã.  Năm 312, Hoàng đế La Mã Constantine đã bỏ đa thần giáo và theo Ki tô giáo. Ông này đã hủy bỏ ngày lễ ăn mừng Thần Mặt trời và thay vào đó là ngày ăn mừng sinh nhật của Chúa Jesus.

Continue reading “Giáng Sinh cho mọi người”

Khi nào thì tính nữ Việt tỏa hương?


Trong một cuốn sách cũ đã đọc từ lâu đến mức quên cả tên sách lẫn tác giả, có một đoạn cứ như in vào đầu. Trong đó, tác giả (hẳn là một người đàn ông đứng tuổi) kể về những kỷ niệm thuở ấu thơ, khi ông ta là một chú bé mải chơi ngoài vườn. Chú bé ham chơi lấm lem đó, thỉnh thoảng chạy vào nhà bếp ôm chầm lấy mẹ – đang loay hoay bận bịu với bếp núc-, rúc đầu vào lòng mẹ, như muôn vạn đứa trẻ khác trên đời.

Continue reading “Khi nào thì tính nữ Việt tỏa hương?”

Người họa hình đất nước


binhtrithien

Chỉ dưới góc độ âm nhạc, cuộc di dân của hơn 1 triệu đồng bào người Bắc vào Nam năm 1954 quả là vĩ đại và đầy cứu rỗi. Nhất là khi thương xót nhìn lại sự khốn cùng của những cây đại thụ như Văn Cao, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Lê Đạt,…

Trong bối cảnh khắc nghiệt và lạnh lẽo thời ấy, những đấng bậc tài hoa đó đã chẳng thể nào phát tiết được tinh anh như đồng bạn may mắn của họ đã vào được miền Nam nắng ấm. Ít nhất, cuộc di dân năm 1954 đã mang lại đường sống và sáng tạo cho rất nhiều bậc kỳ tài miền Bắc, trong đó có Phạm Duy, người vừa tạ thế hôm nay. Continue reading “Người họa hình đất nước”

“Đi cho thấy quê hương"


Thỉnh thoảng, tôi lại có dịp được đi đây đi đó để làm hội thảo. Quả là một may mắn và thú vị, khi được thoát ra khỏi bốn bức tường đơn điệu của phòng khám bệnh để rong ruổi đường xa, lại được tiếp xúc với “corps médicale” (y giới- theo cách gọi quen miệng của nhiều đàn anh Tây học) ở nhiều vùng miền của đất nước. Và chính trong những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, dù chỉ trong phạm vi nhỏ hẹp của một cuộc hội thảo y khoa, đã gợi ra khá nhiều điều để ngẫm nghĩ.

Continue reading ““Đi cho thấy quê hương"”

Xem ra di họa còn dài…


Nghề y là một nghề khắc nghiệt, vì những sai lầm của nó nhiều khi là vô phương cứu vãn, không thể sửa chữa được. Chương trình đào tạo y khoa, nếu so với các trường đại học khác, có thể gấp hai đến ba lần, nếu chỉ tính theo thời lượng và khối lượng kiến thức phải hấp thu: sáng thực tập bệnh viện, chiều lên giảng đường nghe giảng, tối phải thức trắng đêm trực bệnh viện. Đó là chưa kể, kiến thức y khoa tiến bộ như vũ bão, tính trung bình sẽ tăng gấp đôi cứ mỗi 50 năm. Một thầy thuốc thiếu mẫn tiệp và dư lười nhác sẽ mau chóng lạc hậu, thậm chí trở thành nguy hiểm, nếu không chịu rèn luyện thói quen cập nhật kiến thức chuyên ngành của mình trong một rừng những khuyến cáo, cập nhật về chẩn đoán, điều trị. Continue reading “Xem ra di họa còn dài…”

Trời mưa ăn lẩu vịt miền Tây


Con vịt miền Tây, cũng như con gà Bình Định, béo mập nhiều mỡ. Chúng được hưởng nhờ ruộng đồng phì nhiêu, chỉ cần ăn lúa mót cũng đủ phủ phê. 
Khác với con gà tre, con vịt cỏ còm nhom như con dơi ở miền Trung, miền Bắc. 

Trời mưa, ăn cái lẩu vịt mà cứ nghĩ như đang nuốt cả cái trù phú của Nam bộ vào lòng. 

Phì nhiêu phú túc là thế! Vậy mà đàn ông chìm trong men rượu, đàn bà lưu lạc muôn phương làm gái, tệ nạn tràn lan… Cái tội tày đình đó do ai, nếu không đổ thừa được cho thực dân đế quốc?
Không phải tự nhiên ma trong Cánh đồng bất tận, Nguyễn Ngọc Tư dùng hình ảnh chôn sống bầy vịt chạy đồng để ẩn dụ về cái lụi tàn về phong hoá của một nông thôn đã từng no ấm!

“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

Vùi con đỏ dưới hầm tai vạ”…

Thưa Ức Trai tiên sinh, Người tiên tri chi buồn quá thể!