Đời như một chớp mắt thôi mà…

X, ta hãy gọi cô ấy là X!.

15 năm trước, vợ chồng cô ấy còn trẻ, nhờ cơn sốt đất mà thành đại phú, tiền bạc ức vạn, giàu có vô kể.

Họa vô đơn chí, cô ấy bị chứng Lupus, một bệnh hiểm ác: cơ thể cô ấy tự sinh ra những tự kháng thế (auto- antibody) tự đánh lại cơ thể mình. Nó đánh vào phủ tạng nào, tiêu tùng phủ tạng đó.,

Phải xài thuốc ức chế miễn dịch, nên cơ thể cô ấy như một người SIDA giai đoạn cuối. Và kết cục là cô ấy bị abces não. Một nửa não bộ cô ấy là một khối mủ.

8 tỷ đội nón ra đi để đổi lấy mạng sống của một con người liệt bán thân, đớ lưỡi, nói ngọng, mặt méo xệch qua 1 bên.

Vợ trẻ tàn phế, nên anh chồng trẻ có vợ bé, và … nghiện rượu. Ảnh xơ gan, chết vì ung thư gan. Trong những ngày đó, người vợ sau chăm sóc ảnh, chu đáo rất mực.

Người vợ góa kia kiên cường chiến đấu: từ dính chặt vào chiếc xe lăn, sang chống nạng, sang đi từng bước xiêu vẹo. Mỗi lần đi khám, cô ấy điện thoại trước: “ớ ớ ố, pác xí có ăn bánh bía hơm, em mua cho”. Nghe giọng cô ấy ngọng nghịu, thấy long cảm kích vô kể.

Vậy mà đã 15 năm! Lần tái khám gần nhất, cô ấy nay tóc đã hoa râm, nói đớ đớ: “con gái em sắp đám cưới, bs về dự nha”

Nhìn bóng cô ấy xiêu vẹo, lê từng bước khó nhọc bước ra khỏi phòng, tôi thấy y nghiệp của mình vinh dự và nặng nhọc khôn tả. Qua X, chồng X, tôi sống được thêm 1 cuộc đời khác.

Từ một cô gái trẻ liệt giường liệt chiếu, nay thành bà ngoại tóc điểm bạc, quả là đời như giấc mộng!

Nên phải cố mà sống vui từng giờ nhe các bạn!

Advertisements

5 Replies to “Đời như một chớp mắt thôi mà…”

  1. Cảm ơn Bác sỹ. Em cũng là một bệnh nhân Lupus, cũng đã trải qua đủ thăng trầm từ mất trí nhớ, rồi hội chứng thận hư, suy thận. Có những ngày nằm teo tóp trên giường bệnh không đi nổi. Có nhiều lúc đau đớn quá chỉ mong giá như được chết – như một sự giải thoát.
    Rồi ghép thận, sống trở lại – hoàn thành xong luận án tiến sỹ, trở về trường đại học.
    Mỗi người chỉ có một cuộc đời – sống và tận hưởng hạnh phúc là người khỏe mạnh bình thường. Sống để yêu thương – bác sỹ ạ.

    1. . Lupus là một bệnh khó và vô cùng hiểm ác. Không có case này giống case nào. Mỗi case Lupus là một thách thức lớn cho cả thầy thuốc và bệnh nhân.

      Bạn quả là một anh hùng khi đã chiến đấu để vuượt qua bệnh Lupus hiểm ác. Thành thật ngỏ lời khâm phục và chúc mừng bạn.

      Thân mến,

      1. Thưa Bác sĩ, đúng là bệnh Lupus vô cùng hiểm ác – vì các triệu chứng ban đầu rất khó nhận ra. Như em, lúc đầu chỉ rụng tóc, khó thở – lúc nào cũng cảm giác bị hụt hơi, sau đó thỉnh thoảng sốt cao – nhưng lại nhanh chóng hết. Đi khám thì không thấy có gì cả, toàn bảo do làm việc căng thẳng. Giai đoạn này khoảng 4 năm.
        Chỉ đến lúc đau khớp, mặt nổi ban hình cánh bướm thì mới biết là Lupus ban đỏ. Phải thừa nhận, bệnh Lupus lúc nào cũng gây đau đớn và mệt mỏi bác sĩ ạ. Rồi mất trí nhớ – do sốt cao gây chảy máu não. Rồi biến chứng vào thận, truyền 8 lần hóa chất Endoxan không thành công.
        Nhưng khủng khiếp nhất là lúc em bị zona thần kinh, đau vô cùng – khi đó em chỉ còn 33 kí, nằm bẹp trên giường bệnh, không tự mình đi nổi, mọi vệ sinh cá nhân phải nhờ người thân hỗ trợ. Lúc đó em trầm cảm khủng khiếp.
        Cũng không hiểu sao em lại có thể vượt qua được – có lẽ vì tấm lòng của nhiều người thương mến – là gia đình – nhất là mẹ, đặc biệt là chồng, con (dù còn nhỏ xíu à), rồi bạn bè đồng nghiệp. Chắc đó là liều thuốc tốt nhất của em để vượt qua bệnh Lupus.
        PS. Em đọc blog của bác sỹ đã khá lâu – từ hồi em còn đang nằm bệnh. Quyển “Người bệnh cuối ngày” – là quyển em tặng cho bác sỹ điều trị cho mình là Bác sĩ Hà Phan Hải An đó bác sĩ ạ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s