Nói với Thanh Lam

Nếu có ai bất chợt hỏi tôi hãy kể ra 3 ca khúc làm tôi nhớ mãi cả đời, tôi sẽ trả lời ngay không suy nghĩ:

– Thái Thanh hát “Đường chiều lá rụng”, đỉnh cao của nghệ thuật hát thơ của tân nhạc Việt Nam. Bản sonnet bằng Việt ngữ, bàng bạc ý thơ Apollinaire đó, tôi đoan chắc chưa ai vượt qua nổi.

– Hà Thanh hát “Hương xưa” : “còn đó bóng tre êm ru, còn đó con diều vật vờ, còn đó những đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”. Diễm lệ, nhã nhặn, nhẹ nhàngnhư một chiếc lá tre là đà theo dòng nước… Ca khúc này nói không ngoa, đặt nền tảng cho âm nhạc thính phòng Việt Nam, lời đẹp sang trọng mà chơi như khí nhạc cũng muôn phần lộng lẫy.

– Lê Uyên nức nở câu “Ðừng nhìn nhau mắt hoen lệ nhòa, Ðừng bùi ngùi khóc tim se môi chùng” với niềm đau chia ly tưởng như muôn kiếp. Chỉ một ca khúc thôi mà chân dung của bao tình nhân Việt hiển lộ buồn da diết… Không ai, không một ai có thể hát câu này hay hơn người tình Lê Uyên của một Đà Lạt xưa cũ.

Và cũng không một ai trong họ đã qua trường lớp âm nhạc. Họ sang trọng, quí phái, có một nền giáo dục bài bản. Và họ là một phần cộng sinh của văn hóa văn nghệ miền Nam trước 1975. Nền văn hóa ấy đã diễn kịch của Albert Camus bằng tiếng Pháp ở Viện Đại học Đà lạt, chỉ sau Paris 2 tháng. Đừng quên điều đó mà buông lời khinh mạn!

Đó mới là một trong nhiều phẩm chất âm nhạc cao quí của miền Nam, chứ không phải não tình bolero. Bolero miền Nam không tệ, nhưng nó chỉ đến thế. Bolero chỉ là đại diện nhỏ nhoi của âm nhạc miền Nam, bên cạnh những trời cao biển rộng dân nhạc, bình ca, hùng ca, nhạc tuổi ngọc, tình ca, chiến ca… Sự xiển dương bolero có phần thái quá mà ta đang thấy phải được nhìn nhận như một thái độ phản kháng, một cú tụt quần chĩa mông vào mặt các bậc “nhạc phiệt”: “tôi là sến đấy, nhưng sến mà người ta nhớ, người ta hát say mê. Chứ không phải loại âm nhạc đỏ lòm tanh máu của quí ông, nhá!”

Do đó, tôi chia sẻ với Thanh Lam về ý nghĩ bolero là một cái kho đã cạn. Âm nhạc miền Nam không chỉ có bolero, mà nó sang trọng, lộng lẫy hơn nhiều. Mặc dù ca sĩ, nhạc sĩ miền Nam hồi đó không tốt nghiệp trường âm nhạc quân đội như nàng. Thậm chí đa phần là tự học mà thành danh (nhưng cóc có chút danh hiệu nghệ sĩ nhân dân hay ưu tú nào lận lưng)

Nhưng tôi, người nghe nhạc thì không màng đến bằng cấp hay danh hiệu của ca sĩ. Tôi nghe Thanh Lam vặn vẹo, nhăn mặt, hú hét… hát Hương Xưa của Cung Tiến, lòng lạnh tanh, chỉ thấy dấy lên trong lòng những cảm giác hài hước và những suy nghĩ khá bậy bạ có liên quan đến… giới tính. Cứ đó mà xét, nàng là một ca sĩ thất bại, và là một người đàn bà thành công (vè mặt gợi dục)

Thật thà tường thuật chút cảm xúc âm nhạc vậy thôi. Quí bạn nghĩ là khen hay chê thì tùy!

PS. “Nghe TL hát Trịnh Công Sơn, tôi xìu như một dương vật buồn thiu” (trích một câu của một thằng cha mất dậy nào viết trên talawas năm xưa)

Advertisements

9 Replies to “Nói với Thanh Lam”

  1. Thứ Bác sĩ , em thì nghĩ cô TL này mang mặc cảm tự ti . Vì tìm không ra cái tốt của mình đành phải tìm cách chê người khác .

  2. Chào Bác sĩ,
    Đã nhiều năm không ghé qua blog của anh và cũng như hầu hết các trang mạng của VN. Phần vì bận, phần vị bị “depressed” quá độ khi đọc tin về quê hương.
    Anh vẫn viết sắc xảo như thữơ nào. Gừng càng già, càng cay.
    Không hề biết cô TL là ai nên google một tí và thưỡng thức một vài bài ca của cô ta. Phát âm rất chuẩn và chính xác của TL chứng nhận rằng cô đã được đào tạo tốt về âm nhạc. Nghe nhạc của TL, tôi chợt nghĩ đến cây đàn piano có bộ phận cơ – điện tữ, nơi mà đưa vào những bãn nhạc nó sẽ tự động chơi một cách cực kỳ chuẩn xác. Thế nhưng đâu có ai bõ tiền vào xem một cái máy chơi âm nhạc bao giờ! Có lẽ vì không đưa được cái hồn vào trong bài hát nên TL đã lạm dụng quá nhiều kỹ thuật và động thái biễu diễn hầu khõa lấp sự trống trãi, nhạc nhẽo của các bài hát của cô ta.
    TL là một người đáng thương hại: một con cáo đang nhìn vào chum nho!
    PS : Bac sĩ còn làm việc tại Bệnh Viện FV hay đã về hưu?

      1. Vâng, rất mong có dịp được gặp anh, chia xẽ những hiểu biết về cuộc sống.

        Đang ấp ũ một dự tính trỡ lại thăm VN trong năm sau, đi du lịch bụi một vòng đất nước, băng qua Lào, Thái và Campuchia trước khi quá già. Đời người thật là ngắn quá!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s