Với trà và cafe, tôi xin thoát Á

Trong một truyện ngắn thần sầu trong cuốn “Vang bóng một thời” thần thánh, cụ Nguyễn Tuân có kể chuyện cụ Tú Kép chuẩn bị bữa tiệc rượu thạch lan. Cụ sai gia nhân ra bờ sông lấy sỏi trắng lựa từng viên, chế mạch nha bao quanh như cục kẹo. Rổi ủ cục đường đó trong chậu hoa lan bọc giấy cho đượm hương.

Các cụ để bụng đói, nhai nhai mút mút cục đường đó, hít hà hương hoa lan, uống rượu và đọc thơ. Dĩ nhiên là không thiếu tiết mục khen thơ nhau hay, và vuốt râu như thi tiên giáng trần.

Lại cũng một truyện ngắn khác, cụ Nguyễn tả một nho sĩ nghèo uống trà. Quạt than, đun nước, rót lộp bộp xuống nền đất nung, tráng ấm, rửa trà, khề khà trong hơi thuốc lào đặc quánh buổi sáng. Và kết thúc bằng tự ngâm một câu thơ Đường ca ngợi cảnh thanh bạch (hay nghèo túng) của chính mình. Sảng khoái lắm!

Cái châu Á nó thế, thưa các bạn. Vì nghèo túng, sản vật không nhiều, nên ăn uống cái chi cũng vô cùng cẩn thận kẻo phí. Chất liệu ẩm thực đã thiếu, lại không phải thượng hạng, nên phải dùng gia vị để đánh lừa vị giác đến mức cực đoan. Cực đoan đến độ dân 3 miền còn không chịu nổi món ăn của nhau: dân Nam chê Huế mặn và cay, Huế lại chê Nam nhiều đường, Bắc thì cứ khư khư món phở, bất dung hủ tiếu, bún bò…

Mà chắt mót quá thì mất m. cả cái sang, nên phải lấy nghi lễ bù đắp cho đạm bạc. Cái gọi là trà đạo ắt xuất phát từ tâm thế mặc cảm và nghèo túng đó.

Nguyên tắc pha trà có hoa hòe cho lắm thì cũng là dùng nước sôi 100oC để hòa tan tanin và các alkaloid có vị đắng trong trà. Chú tiểu hay thượng thư pha trà thì cũng như nhau về kỹ thuật, ngon hay không là do chính bản thân trà, chứ không phụ thuộc vào nghệ thuật pha chế như cafe.

Tối nay, tôi thử gói trà đen của Srilanka, làm tại Anh quốc do một đàn anh thân quí dúi cho trước giờ ra sân bay. Vị nó thanh, cái đắng nhẹ nhàng, màu vàng óng trong veo như hổ phách…

Nói chung là Holy Tea of Holy Mary, trà này chỉ xứng với Đức Mẹ Đồng Trinh.

Do đó, tôi xin phép được thoát Á, thoát triệt để trong món cafe và trà. Cứ espresso Illy mà ực một shot nóng rẫy, nhấp nháp ly trà Anh với cục chocolate đen nguyên chất.

Há chẳng đã cái đời ngắn ngủi hơn ngậm cục kẹo đá, uống rượu suông và vuốt râu hay sao?

Trà đạo cái con khỉ!

Advertisements

10 Replies to “Với trà và cafe, tôi xin thoát Á”

  1. Với sự kính trọng, em đang tự hỏi không biết trong đề tài này, Bác sĩ có đang thiên về hướng cực đoan hay không?

    1. Hình như thế. :). Nhưng dụng ý của tôi là mượn chuyện trà dưới hình thức hài hước để giễu nhại tính hình thức hay gặp ở châu Á.

      Và như tựa đề, tôi xin thoát Á ở khoản trà và cafe. Nếu bạn nghĩ vậy là cực đoan thì tôi xin nhận 🙂

      Thân mến

  2. Trà, hay thức ăn thức uống ngon mà không có cách ăn, không có văn hóa trong ăn uống thì dù có ngon cách mấy cũng thành dở. Thế mới có hàng hàng lớp lớp người Tàu giàu mới đổ qua Hongkong, Anh quốc học cách uống cách ăn. Ấy là chưa nói đến nghệ thuật chế biến thức ăn thức uống đã đi vào các trường đại học. Thế thì cách pha trà đã là một nghệ thuật, nó đã trở thành ĐẠO, một khi là đạo chỉ có người trong đạo dày công học đạo mới có thể gọi là hiểu đạo, thế thì kẻ ngoại đạo … ngẫm có tư cách phê phán ?

  3. Một analogy.

    Với người nghe nhạc tinh tế (chẳng hạn bác sỹ đây), họ có thể cảm nhân được sự khác biệt của cọng dây loa vài chục USD hoặc vài trăm USD, sự khác biệt giữa những cái valves/tubes trên cái amplifier. Đối với người tai gỗ, chẳng hạn tui, ngoại trừ trường hơp so sánh loa rè và loa tốt, tui không phân biệt được sự khác biệt của cặp loa vài ngàn USD và vài chục ngàn USD.

    Với trà thì sao? Có thể cũng vậy hoặc có thể chỉ là “hoàng đế ở truồng”. Mặc dù thích trà và coffee, nhưng, cũng như lĩnh vực chơi Audio, tui chưa đủ sự tinh tế để bình luận tea ceremony và technique chỉ mang tính hình thức hay nó tạo ra sự khác biệt thực sự.

    Là người có hai đứa con nhỏ và hiếu động, với tôi, ly trà hoặc cà phê ngon nhất là lúc tui thưởng thức chậm rãi với một cuốn sách vào buổi sáng sớm trước khi tụi nhỏ dậy. Ly trà có thể là trà pha mộc với nước sôi hoặc thêm chút sữa. Cà phê thì có thể là espresso hoặc pha bằng lọc kiểu Nhật hoặc Việt Nam. Do vậy với cá nhân tui vào lúc này, hoàn cảnh uống trà/cà phê là quan trọng nhất.

    Theo đó, ngoài yếu tố hương vị, hình thức, tùy vào mỗi người, có thể có rất nhiều yếu tố khác để quyết định việc uống trà/cà phê có đã hay không.

  4. Văn hóa ăn uống của nhà giàu làm cho thức ăn ngon hơn cái con khỉ. Hi, hi…

    Nói về văn hóa ăn uống của nhà giàu là nói về kiểu cách và thể diện. Nhưng khi ăn uống mà kiểu cách, thể diện, và lịch sự quá sẽ mất tự nhiên và sẽ mất đi phần thú vị thưởng thức món ăn.

    Ví dụ như nhiều trưởng giả Châu Á ăn BBQ sườn bò, sườn heo, hay đùi gà mà cứ “lịch sự” lấy cái nĩa và cái dao chọt chọt thì đâu còn gì thú vị ăn BBQ.

    Ăn BBQ thì phải cầm miếng sườn bò, sườn heo, hay đùi gà bằng tay mà “chiến đấu” thì mới thú vị; ăn BBQ mà không mút BBQ sauce dính trên ngón tay thì cũng mất đi thêm một phần thú vị… Dĩ nhiên đây là cách ăn BBQ của dân biết thưởng thức cái ngon.

    Hãy đến Texas hay Tennessee, thiên đường của món BBQ, mà xem dân Mỹ hay du khách quốc tế “chiến đấu” với món BBQ. Lịch sự với họ không đáng giá bằng những cái sườn đã được khới hết thịt. Hi, hi…

    Dân Châu Á nặng hình thức. Trà đạo là hình thức chứng tỏ đẳng cấp của giới khoa bảng hay giới quý tộc ngày xưa. Ngày nay, với sự thay đổi về ý thức sống và tiến bộ của khoa học kỹ thuật, những cái đạo đó đang từ từ đi vào Một Thời Vang Bóng.

    1. Đúng rồi. Khi đã hiểu cái khoa học, có định tính, định luượng của cách chế biến trà hay cafe thì hiểu mấy cái nghi thức rườm rà đó chỉ là màu mè, che đậy cái sự vô minh về cách pha chế.

      Ấy là tôi chỉ nói đến cách pha chế thôi nhé. Còn cách uống trà, cafe và khung cảnh ta thưởng thức nó là một chuyện khác, không thuộc về khoa học nữa rồi.

  5. Đúng đó, bác sĩ. Cách ăn uống, môi trường bên ngoài, tâm lý… đóng vai trò quan trọng.

    Có những nhà hàng thức ăn không có gì đặc sắc nhưng sự trịnh trọng của nhân viên phục vụ, cách bài trí món ăn và khung cảnh, bàn ghế, chén dĩa… sang trọng tác động vào tâm lý người ăn.

    Có những bữa tiệc gia đình, chủ nhà nấu những món ăn ngon và đắt tiền, nhưng vì lười rửa nên dùng chén dĩa giấy và muỗng nĩa nhựa phục vụ làm cho những món ăn ngon và đắt tiền đó thành rẻ tiền. Đồ ăn dù ngon và sang trọng bao nhiêu nhưng được phục vụ bằng dĩa giấy hay xốp thì sẽ làm cho người ăn có cảm giác đồ rẻ tiền.

  6. Sự hiểu biết không nghiên về một phương hướng.
    Giá trị khi được vào đúng vị trí và sự cảm nhận.
    -Chả phải nhà vệ sinh sạch sẽ mang đến cho bạn sản khoái nhất ngay lúc đó sao !!!!! – Không đâu, vác cuốc ra bụi cây củng tuyệt đó chứ.
    ” cái cả đời vác cuốc thì chỉ thấy cây cuốc “

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s