Tag Archives: Nguyên Ngọc

Sử thi về sự tan rã


DrNikonian: Ngày Tết đọc tin online, chỉ thấy đủ điều chướng tai gai mắt, thấy không phải con lợn làng Ném Thượng là vật (duy nhất) đáng chém. Nhưng đã có một tờ báo đăng bài viết tuyệt vời, thanh nhã này của nhà văn Nguyên Ngọc, người mà cái tên nghe đồn bị cấm xuất hiện trên truyền thông (?).
Câu chuyện đẹp như cổ tích, nhưng kết thúc quá buồn với cái chết oan khuất của một người trí thức tao nhã, hiền lành rất mực. Ai đã tuyệt diệt tầng lớp ưu tú này của đất nước? Đến nỗi tự hỏi không biết khi nào nước Nam này mới có một thế hệ kẻ sĩ đọc sách ưu tú, thanh cao đến thế?
Hỏi, tức là đã trả lời! Khi “trí, phú, địa, hào” bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” thì dung mạo của đất nước ngày càng xấu xí, man rợ như chúng ta đang thấy.
Cảm ơn tờ Người Đô Thị đã rung một tiếng chuông, tuy khẽ khàng nhưng lay động nhân tâm. Cuộc đời và số phận của người quí tộc, kẻ sĩ, người đọc sách trong câu chuyện này là một mảng đau đớn trong “sử thi về sự tan rã” của dân tộc (chữ của nhà văn quá cố Bùi Ngọc Tấn)

Tiếp tục đọc