Duyên lành


Love means never to say I am sorry (Erich Segal - Love Story)

Ông bà cụ V. không phải một cặp đẹp đôi, một “nice couple” theo cách nói của Âu Mỹ, chí ít là khi nhìn bên ngoài. Cụ ông, 93 tuổi, cao 1m85, cựu nhân viên kiểm lâm thời Pháp.

Cao niên nhưng vẫn còn nhiều nét phong lưu. Dong dỏng cao, chân đi sải dài, chuyên mặc áo quần trắng, đội mũ phớt trắng. Và cái cách ông cụ nhấc mũ chào tôi rất chic làm ta nhớ ngay đến nhân vật Tuấn, chàng trai nước Việt của Nguyễn Vỹ tiên sinh hồi đầu thế kỷ. Nói thạo tiếng Tây, sành rượu và ẩm thực Pháp, ông cụ V. luận về phô mai cứ thao thao bất tuyệt như dân Cự Đà bàn về các loại tương chao.

Tóm lại, ông V. là một mẫu đàn ông viên mãn với một tuổi già thong dong, nhàn hạ mà ai cũng phải ao ước.

Ngược lại, cụ bà thì hom hem quá thể. Đủ thứ bệnh tật trong người, mỗi ngày phải uống hơn chục loại thuốc. Tháng tháng, cụ ngồi xe lăn, giương đôi mắt mờ đục đi khám bệnh.

Theo lời kể của con cái, họ lấy nhau không phải vì tình. Như bao cuộc hôn nhân thời đó, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, họ kết hôn theo sự xếp đặt của gia đình. Một cuộc hôn nhân “môn đăng hộ đối”, hiểu theo nghĩa xứng hợp về gia phong, giáo dục, cách nghĩ…

Không biết nhiều lắm về họ, nhưng nhìn cách gia đình họ đối xử với nhau khi đi khám bệnh, cũng đủ biết gia phong nhà này rất “bảnh”. Anh con trai cụ V., chắc cũng ngoài 60, luôn luôn lễ phép “ba khám xong rồi, đã đến lượt con đưa má vào gặp bác sĩ”. Hoặc: “con mời ba nằm lên giường để bác sĩ khám!” Continue reading “Duyên lành”