Khúc sonnet của Lý


Mọi tình yêu đều có cơ sở sinh học” (Arthur Hailey – The Final diagnosis)


Chênh vênh

“Thương em anh trèo non cao
Mua mưa thâu mây tan mệnh bạc
Thương anh em lội sông sâu
Trôi hương trôi hoa tan phận ngọc

Còn chần chờ chi hỡi anh
Hôn em, ôm em cho nát chênh vênh
Ừ tình là điên khát say
Hôn em, ôm em sao nát chênh vênh

Thương em thương tình đa mang
Yêu trăng 30, quên mình
Thương tôi thương phận long đong
Yêu tan mong manh, tan nhật nguyệt
Thương tâm”

Đọc tiếp “Khúc sonnet của Lý”

Nhạc Pháp từ thanh quản Ý


Tiếng Ý nhiều thanh bằng, ít thanh trắc nên êm tai, không cục cằn như tiếng Đức. Puccini, một người Ý là cha đẻ của opera. Nên từ những thanh quản Ý, âm nhạc thoát ra như từ một nhạc cụ đẹp đẽ, đầy hồn vía. Đọc tiếp “Nhạc Pháp từ thanh quản Ý”

Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*


Suy cho cùng, mọi loại âm nhạc thì cũng chỉ là các dạng âm thanh. Nhưng là loại âm thanh đắt tiền nhất, so với vô vàn âm thanh rất thực và hỗn độn của đời sống. Từ những phòng ghi âm tân kỳ, không một tạp âm, người ta trình tấu, ghi lại, đóng gói những âm thanh ấy vào CD, đĩa vinyl… thành những thành phẩm thương mại. Để rồi những vật phẩm chứa âm thanh đó đến tay người nghe, lọt vào một dàn máy từ cấp độ xe kẹo kéo cho đến high-end cao cấp. Từ đó, chúng mới hoàn thành khâu cuối cùng của ba chặng đường từ sáng tác, biểu diễn đến cảm thụ âm nhạc. Tuỳ theo tính chất của mỗi hệ thống nghe nhìn, âm thanh ấy lại được “mở bung” ra thành sóng nhạc, đi vào lòng người qua thính giác. Đọc tiếp “Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*”

Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!


“Take my hand, take my whole ride too”

______________________________________________________________

Xét về nhiều mặt, cây đàn piano là một sinh vật vô cùng nhạy cảm và không ưng xê dịch. Chỉ cần một chuyến dọn nhà, bưng lên để xuống, kéo qua vài đoạn hành lang, hệ thống sound board với lực căng dây lên đến 70 tấn của nó đã rùng mình kinh động. Chỉ một chút di lệch thôi, cũng đủ làm bộ dây chênh đi vài Herzt, mà những đôi tai không rành rẽ sẽ không cách gì nhận ra. Nhưng cái chênh lệch vi tế đó vẫn còn, nó làm cho âm thanh đùng đục, nó làm mất độ ngân nga trong trẻo của bè tay phải, làm u tối cái vang động như sấm rền của bè tay trái. Đọc tiếp “Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!”

“Làng tôi”, khúc hoan ca của đồng quê Việt


 “Khi hai nền văn hóa gặp nhau, mỗi nền văn hóa sẽ mất đi một ít và thu về một ít để tạo ra cái mới” (Hữu Ngọc)

__________________________________________________________________

 Isabelle là con gái bạn tôi, một gã định cư nhiều năm ở Bỉ. Như mọi đứa trẻ sinh trưởng ở châu Âu, Nhím – ta hãy gọi Isabelle bằng tên ở nhà- trong vắt như nước suối và được hưởng một nền giáo dục phong phú. 10 tuổi, Nhím đã được nghe nhạc kịch của Verdi, say mê giai điệu Baroque của Vivaldi, ngây ngất với vũ kịch Hồ Thiên nga của Tchaikovski, và đã ngắm tận mắt những nguyên tác hội hoạ của Monet, Van Gogh… trong những dịp tham quan bảo tàng.

Đọc tiếp ““Làng tôi”, khúc hoan ca của đồng quê Việt”

Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương


 

LeUyenPhuong1972 

Đề từ

“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”
(Tình khúc cho em – Tuyển tập Yêu nhau khi còn thơ 1960-1967)
  Đọc tiếp “Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương”

Người họa hình đất nước


binhtrithien

Chỉ dưới góc độ âm nhạc, cuộc di dân của hơn 1 triệu đồng bào người Bắc vào Nam năm 1954 quả là vĩ đại và đầy cứu rỗi. Nhất là khi thương xót nhìn lại sự khốn cùng của những cây đại thụ như Văn Cao, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Lê Đạt,…

Trong bối cảnh khắc nghiệt và lạnh lẽo thời ấy, những đấng bậc tài hoa đó đã chẳng thể nào phát tiết được tinh anh như đồng bạn may mắn của họ đã vào được miền Nam nắng ấm. Ít nhất, cuộc di dân năm 1954 đã mang lại đường sống và sáng tạo cho rất nhiều bậc kỳ tài miền Bắc, trong đó có Phạm Duy, người vừa tạ thế hôm nay. Đọc tiếp “Người họa hình đất nước”

Ngục tù và âm nhạc


Một lịch sử không nguyên vẹn

 Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tránh được cảm giác ngần ngại khi lang thang đến những nơi gọi là “di tích lịch sử cách mạng”. Dẫu biết rằng di tích hay lịch sử nào cũng không tránh khỏi những thêu dệt, thêm thắt. Nhưng những di tích cách mạng này thì còn mới mẻ quá, những chi tiết phụ họa chung quanh nó chưa phủ đủ một lớp bụi thời gian mà ta gọi là huyền sử. Mà huyền sử viết vội thì như gia vị nêm quá non hoặc quá già, không hề làm tôn vẻ duyên dáng của món ăn, nếu không nói là chỉ làm ta chán nản và nghi hoặc. Đọc tiếp “Ngục tù và âm nhạc”