Quan trí?


Mời bà con coi thử bài phỏng vấn quan Ngự y GS TS Trần Đáng (xin nhấn mạnh: GIÁO SƯ TIẾN SĨ) trên báo Người Lao Động (http://www.nld.com.vn/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/209624.asp). Xin nói thêm, vị GIÁO SƯ này là người đã từng xếp một lọai thuốc đặt âm đạo của Trung Quốc vào nhóm “thực phẩm chức năng” (?), nghĩa là ăn được!!!!

Vụ mắm tôm dịch tả, tôi và nhiều đồng nghiệp khác đã lên tiếng nhiều rồi. Chuyện rõ như ban ngày, đến nỗi một chú sinh viên Ỵ dù có ham chơi lười học hay thiểu năng trí tuệ cách mấy cũng phải hiểu ra. Trừ phi chú ngu ngốc thật sự, hay cố tình tỏ ra ngu ngốc, trời ạ!

Không thèm bàn đến mắm tôm nữa, rác tai bà con! Chỉ muốn bàn rộng ra về cái gọi là “quan trí” của các quan ngự y này thôi.

Bà con cứ vô nhà tôi discuss thoải mái nghen. Chủ đề: “Quan trí thời nay”! Muốn văng tục cứ văng tục thoải mái (tôi đang kiềm chế đây nè), vụ này các y tổ không cấm khi tranh luận y hoc. !F#$@U&C^$K

PGS-TS Trần Đáng, Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm:

Mắm tôm là nguyên nhân đầu tiên gây bệnh tả

12-12-2007 07:17:24 GMT +7

Đối với doanh nghiệp sản xuất và kinh doanh, việc tạm ngừng sử dụng những sản phẩm có liên quan tới dịch cũng là một rủi ro

Sau khi Bộ Y tế chính thức công bố hết dịch tiêu chảy cấp nguy hiểm có nguyên nhân từ vi khuẩn tả, Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế) cũng đã cho phép lưu hành trở lại sản phẩm mắm tôm, sau hơn một tháng tạm ngừng sử dụng. Chiều 11-12, PGS-TS Trần Đáng, Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh Thực phẩm, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động xung quanh nội dung này.

. Phóng viên: Dư luận cho rằng thời điểm này mới công bố cho sử dụng trở lại mắm tôm là quá chậm trễ, vì vừa qua không phát hiện mẫu mắm tôm nào dương tính với khuẩn tả?

– PGS-TS Trần Đáng: Tôi khẳng định lại, mắm tôm là nguyên nhân đầu tiên gây bệnh tả. Theo điều tra mới đây do Cục An toàn vệ sinh thực phẩm thực hiện trên 61 bệnh nhân mắc tả (từ ngày 23-10 đến 4-11), đang điều trị hoặc đã ra viện, thì tất cả có chung dấu hiệu lâm sàng điển hình của bệnh tả. Những bệnh nhân này cũng được Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương xét nghiệm và xác định nhiễm vi khuẩn tả.

Sau “thủ phạm” đầu tiên là mắm tôm thì tiếp theo đó nhiều thức ăn khác cũng được xác định là nguyên nhân gây bệnh tả như: bún đậu mắm tôm, rau sống và một số thực phẩm chế biến ăn ngay như giò chả… Điều đó cho thấy, nguồn lây bệnh đã lan sang nhiều thực phẩm khác chứ không riêng gì mắm tôm.

. Nhưng các mẫu xét nghiệm mắm tôm đều không tìm thấy vi khuẩn tả?

Xét nghiệm có hay không có vi khuẩn tả trong mắm tôm không liên quan gì đến kết luận mắm tôm là thức ăn gây nên bệnh tả. Bởi thực tế, vi khuẩn tả chỉ tồn tại trong mắm tôm một thời hạn nhất định, khoảng 40 giờ. Có thể lô mắm tôm nhiễm vi khuẩn tả đã được tiêu thụ hết trước khi chúng tôi làm các xét nghiệm. Vì thế, người nào ăn phải lô mắm tôm có khuẩn tả trong khoảng thời gian nói trên thì sẽ mắc tả, những người ăn sau khoảng thời gian vi khuẩn tả tồn tại thì không bị. Tuy nhiên, số người mắc tả sẽ thải phân ra môi trường, vi khuẩn tả theo nguồn nước, không khí… nhiễm vào các thực phẩm khác và đây chính là nguồn làm lây lan dịch bệnh ra cộng đồng.

. Việc kết tội cho mắm tôm đã khiến không ít doanh nghiệp sản xuất và kinh doanh mắm tôm bị thiệt hại, thưa ông?

– Rõ ràng nguyên nhân đầu tiên là mắm tôm, để bảo vệ sức khỏe và tính mạng người tiêu dùng, việc cấm sản xuất và kinh doanh mắm tôm trong một thời gian là cần thiết. Hơn nữa, thời gian qua để đối phó với dịch tiêu chảy cấp nguy hiểm, Nhà nước đã phải chi nhiều tỉ đồng để khống chế dịch. Đối với doanh nghiệp sản xuất và kinh doanh, việc tạm ngừng sử dụng những sản phẩm có liên quan tới dịch cũng là một rủi ro.

. Còn kế hoạch để quản lý chất lượng mắm tôm, khi sản phẩm này được tiêu dùng trở lại?

– Quản lý mắm tôm nói chung và chế biến thủy hải sản nói riêng thuộc trách nhiệm của Bộ NN-PTNT. Vì vậy chúng tôi đã kiến nghị Bộ NN-PTNT tăng cường kiểm tra các cơ sở sản xuất mắm tôm. Chỉ cho các cơ sở điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm mới được phép sản xuất, kinh doanh mắm tôm. Sản phẩm mắm tôm để được lưu thông ngoài thị trường phải được công bố chất lượng hoặc được các cơ quan quản lý thủy hải sản chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm.

. Nghĩa là trước đây chúng ta đã bỏ sót việc công bố chất lượng của mắm tôm?

– Trước đây, một số cơ sở sản xuất mắm tôm không công bố tiêu chuẩn chất lượng, nhưng nay tất cả mắm tôm đều phải công bố tiêu chuẩn chất lượng, vì đây là sản phẩm không chỉ tiêu thụ trong 24 giờ.

. Mắm tôm được tiêu thụ phải bảo đảm những tiêu chí nào, thưa ông?

– Đó phải là mắm tôm nguyên thủy, không ô nhiễm, không có vi khuẩn gây bệnh. Khi bị ô nhiễm, các loại vi khuẩn thường thấy trong mắm tôm là vi khuẩn kỵ khí, E.Coli, vi khuẩn đường ruột…

Ngọc Dung thực hiện

Đây có phải là sự thật?



Lòng hiếu khách ở đâu?

Nguyên văn ở đây
Eileen 76

Thành viên diễn đàn du lịch Lonely Planet

Tôi và mấy người bạn vừa tới thăm Hà Nội và Việt Nam được năm này và nói thật là một chuyến đi thật khốn khổ.

Sao vậy? Ngay từ lúc lên máy bay (Air Asia) là đã thấy mấy người Việt vô ý thức và cứng đầu cứng cổ dùng điện thoại khi đã ngồi vào khoang.
Không phải chỉ một người mà vài người bất chấp các chiêu đãi viên đề nghị tắt điện thoại di động.

Khi tôi đến Hà Nội thì điện thoại cầm tay của tôi bị một người đàn ông là người Việt lấy cắp khi chúng tôi đang đứng ở vỉa hè gần một cái hồ để xác định hướng đi. Hắn móc túi từ đằng sau và tôi đã hô lên nhưng rồi hắn hét lên còn to hơn tôi và bỏ chạy. May mắn thay là máy ảnh kỹ thuật số và tiền nong vẫn còn vì nằm ở phần trong của túi xách nên vẫn còn. Còn điện thoại nằm ở túi nhỏ ở ngoài thì biến luôn cùng gã khốn kiếp đó. Vết thương lại càng thêm nhức nhối khi một người bán hàng ngồi gần đó chứng kiến tất mọi chuyện mà chẳng làm gì cả!!!

Bây giờ là đến chuyện giao thông hỗn loạn ở Hà Nội, cả hai đèn xanh và đỏ đối với người Hà Nội đều có nghĩa là Đi Đi Đi. Mà tại sao người ta lại cứ bấm còi inh ỏi, chắc là khi đụng vào người đi đường rồi thì mới nói là tôi không có lỗi vì đã bấm còi rồi hay sao? Tôi đã từng đến Campuchia nơi giao thông ở đây (ít nhất là ở thủ đô Phnom Penh) cũng hỗn độn tựa như ở Hà Nội.Tức là ở Phnom Penh thì mình cứ qua đường và xe cộ sẽ tự tránh mình, miễn là đừng có di chuyển quá đột ngột hoặc dừng lại giữa chừng. Thế nhưng áp dụng phương pháp đó tại Hà Nội thì có lẽ quí vị không chết thì cũng mất mấy chi như chơi.

Rồi người Hà Nội sao kỳ vậy? Thô lỗ quá đi.

Việc họ không nói tiếng Anh thì tôi thấy chấp nhận được. Thế nhưng điều tôi chịu không nổi là họ không nhìn mình trong lúc nói chuyện. Tôi lấy một ví dụ để quí vị dễ thấy. Chúng tôi đến Nhà hát Múa rối Nước và muốn mua 3 vé xem buổi diễn 8 giờ 30 tối.Cô bán vé đốp chát trả lời “No” (Không) và tự động xé 3 vé đưa chúng tôi.

Chúng tôi hỏi lại rất lịch sự là “Không” có nghĩa là thế nào thưa cô? Tức là không có buổi lúc 8:30 hay là không có loại vé 20 ngàn đồng (vì có 2 loại hạng ghế là 20 và 40 ngàn VND). Cô ấy lẩm bẩm lại câu “Không” và rồi thì chúng tôi nhìn vào vé cô đưa cho chúng tôi thì mới biết là cô đưa cho chúng tôi vé 40 ngàn đồng và buổi xem là 9:15. Chúng tôi bảo cô ấy là chúng tôi muốn mua vé cho loại ghế rẻ tiền hơn và rồi cô lại tiếp tục càu nhàu. À, mà quí vị có biết là khi chúng tôi nói thì cứ như là cho chúng tôi nghe mà thôi vì cô này đọc báo đặt trên bàn và thậm chí không ngẩng đầu lên nói chuyện với chúng tôi.

Cuối cùng chúng tôi thấy đành phải đưa cho cô tiền. Thế nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó không muốn mua vé mà chỉ muốn hỏi thông tin về buổi diễn. Chúng tôi gặp những bộ mặt lạnh lùng và thái độ tiêu cực này từ những người bán hàng tại khu vực Phố Cổ nơi chúng tôi muốn chụp mấy tấm hình.

Mà chúng tôi cũng chỉ hỏi ông chủ quán bia hơi có hai câu là bia bao nhiêu tiền và có chụp ảnh được không. Và tôi cũng muốn nói với những ai đang chuẩn bị chỉ trích tôi về những gì tôi viết để họ biết rằng tôi là người châu Á và tôi cũng đã cố gắng lịch sự hết mức như cười và nói lời cảm ơn bằng tiếng Việt với bất kỳ ai tôi gặp khi tôi tới Việt Nam.

Thực lòng mà nói là tôi đã đi du lịch nhiều nước từ châu Á sang châu Âu và trong các chuyến đi thì chưa bao giờ tôi lại gặp những người thô lỗ và ích kỷ như những người tôi đã gặp ở Hà Nội.

Lòng hiếu khách của người Việt mà người ta nói tới nay biến đâu rồi?

Mặc dù Việt Nam phát triển hơn hai nước láng giềng là Lào và Campuchia thì tôi thấy Việt Nam có nhiều cái cần phải học từ hai nước này. Tức là Việt Nam nên học cách người Lào và Campuchia chào đón du khách thân thiện và ấm áp thế nào.Tức là một nụ cười, hoặc là sự đón tiếp nồng ấm làm cho du khách cảm thấy phấn khởi và làm được điều đó thì hay biết làm sao.

Cảm ơn Hà Nội vì lòng hiếu khách “tuyệt vời”. Trở lại Việt Nam ư? Chắc sẽ không có lần thứ hai trong đời tôi.

Điểm đến Campuchia, Lào, hay Thái Lan thì tôi muốn trở lại bất kỳ lúc nào.

Đọc lại Tâm hồn cao thượng nhân dịp Tung Của chiếm Hoàng Sa


Tâm hồn cao thượng (nguyên tác Les grand coeurs) qua bản dịch của học giả Hà Mai Anh là cuốn sách mà tôi ngấu nghiến trong giờ ra chơi của những năm tiểu học. Phải nói rằng, nó là một trong số hiếm hoi những cuốn sách làm thay đổi đời tôi, từ những năm thơ ấu đó. Có những lời trong sách, tôi vẫn còn nhớ như in sau hơn 30 năm.

Sách hay, giản dị và cảm động. Mọi cuốn sách để đời cho lứa tuổi nhi đồng đều phải như thế! Không hề có những lời răn dạy cao xa, hay những câu chuyện, tấm gương bốc phét vẽ vời, mà họa chăng tiên thánh mới làm nổi. Bạn bè ghé qua trang này trong ngày Trung Quốc xâm lược Trường Sa, đọc thử một chương “Lòng Ái quốc” để chia sẻ cùng tôi, để truyền lại cho con cái những dòng cảm động này.

——————————————————————————————————————-
Đầu bài thi của con sáng nay là : “Tại sao anh yêu xứ sở của anh?” Con đã cảm động về chuyện “Chú lính đánh trống” hôm trước, tất con đã làm bài một cách dễ dàng.

Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao nhiêu là câu trả lời hay sao? Tôi yêu xứ sở của tôi vì mẹ tôi sinh trưởng ở đấy ; vì nguồn máu trong mạch của tôi đều là của người ; vì trong khu đất thánh kia đã chôn vùi tất cả những người quá cố mà mẹ tôi thương, mà cha tôi trọng ; vì cái đất mà tôi sinh, thứ tiếng tôi nói, quyển sách tôi học, các em tôi, chúng bạn tôi và một dân tộc lớn sống chung với tôi, cảnh đẹp của tạo hoá bao bọc chung quanh tôi, tóm lại tất cả những sự vật mà tôi trông thấy, tất cả những cái gì mà tôi yêu, tất cả những cái gì mà tôi quí, nhất nhất đều thuộc về xứ sở của tôi cả.

Bây giờ tôi còn bé, con chưa thể hiểu thấu được thế nào là lòng yêu nước. Rồi ra con sẽ biết. Khi con du lịch ở xa về, một buổi sáng, đứng dựa bao lơn tàu con thấy ở chân trời một dãy núi xanh của xứ con hiện ra, bấy giờ con sẽ thấy trào lệ cảm ở lòng con dâng lên và miệng con vuột ra những tiếng kêu mừng rỡ.

Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con ở nước ngoài chợt nghe thấy một người trong đám thợ thuyền nói tiếng nước con, theo lòng con xui giục tự nhiên con đến hỏi chuyện người thợ không quen ấy.

Con sẽ cảm thấy tình yêu nước, khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, lòng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.

Con sẽ cảm thấy tình yêu nước mạnh mẽ và tôn đại hơn nữa, nếu một ngày kia, nước địch vô cớ giày xéo vào đất ta ; lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu dũng cảm, nào mẹ tiễn con hẹn lúc khải hoàn.

Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy những đội quân vất vả trở về với những khúc ca chiến thắng.

Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con trông thấy lá cờ ba sắc bị bắn tả tơi đi đầu một toán người nghĩa dũng, ai nấy đều phô cao trán buộc băng hay cái tay bị bó, trong đám đông dân chúng hoan hỉ, người ta ném hoa mừng và hô những lời chúc tụng.

Enricô ơi ! Bây giờ con đã hiểu thế nào là lòng ái quốc. Đó là một điều rất to tát, rất thiêng liêng. Vì một ngày kia, ta trông thấy con về trận được an toàn, nhưng được tin con lẩn lút để tránh cái chết, thì cha đây thay vì đón con lúc đi học về bằng những tiếng cười vui vẻ, bấy giờ cha sẽ đón con bằng những tiếng khóc xót xa. Cha sẽ không thể thương con được nữa và sẽ đâm tim mà thác cho rồi !

Cha con.

Mắm tôm – dịch tả trong phiên họp Quốc hội hôm nay


CHÍNH TRỊ – XÃ HỘI

Thứ hai, 19-11-2007

chiều nay, Tiếp tục phiên chất vấn quốc hội

Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng trả lời chất vấn

19-11-2007 08:30:49 GMT +7

(NLĐO) – Chiều nay 19-11, được sự ủy quyền của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (bận tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 13 tại Singapore – PV), Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng sẽ là thành viên Chính phủ cuối cùng giải trình, làm rõ thêm một số vấn đề quan trọng đang được ĐBQH và cử tri cả nước quan tâm, bức xúc. Báo NLĐ Online sẽ tiếp tục trực tuyến buổi chất vấn này. Mời bạn đọc theo dõi.

Sáng nay (19-11), Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Quốc Triệu và Bộ trưởng Bộ Nội Vụ Trần Văn Tuấn đã trả lời chất vấn đầu tiên.

Trích đọan trả lời chất vấn của Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu

Chất vấn Bộ trưởng Nguyễn Quốc Triệu: Mong bà con sản xuất mắm tôm thông cảm!

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu, người trả lời chất vấn đầu tiên trong phiên chất vấn sáng nay, cho biết nhận được 22 câu hỏi chất vấn và trả lời được 18 câu, còn 4 câu sẽ trả lời bằng văn bảng.

Trong phần báo cáo tổng quát, ông Triệu cho biết việc an toàn vệ sinh thực phẩm liên quan đến bệnh tiêu chảy cấp, sau khi phát hiện bệnh, Bộ Y tế đã có báo cáo Thủ tướng và Thủ tướng cũng có chỉ đạo các biện pháp phòng chống dịch; đến nay cơ bản đã khống chế và dập được dịch, không để xảy ra người chết. Sau đó, bộ trưởng còn nêu ra những khó khăn và còn vướng mắc trong y tế như: chính sách viện phí hiện nay thu theo Nghị quyết 93 được soạn từ năm 1994 đến nay không còn phù hợp, chỉ thu một phần không đủ chi trả viện phí, chưa đồng bộ với BHYT…

Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Quốc Triệu trả lời chất vấn

Ông Triệu kể khổ khi nhắc đến y tế cơ sở, “do điều kiện còn khó khăn, nhà nước đầu tư thấp cho y tế địa phương, mỗi năm chỉ chi có 8,5 tỉ, giải ngân chỉ có 20%…, nên ảnh hưởng đến khám chữa bệnh ở tuyến cơ sở, người bệnh khám chữa bệnh vượt tuyến còn nhiều”.

Mở đầu cho phần chất phấn, ĐB Trần Văn Kiệt (Vĩnh Long) đã nói ngay: “chưa đồng tình với phần trả lời bằng văn bản của Bộ trưởng”. ĐB Kiệt cho rằng thông tư liên tịch 06 của Bộ Y tế và Bộ Tài chính về BHYT tự nguyện đã trái ngược với nhau. “Việc bắt buộc 100% người trong hộ và phải có ít nhất 10% cộng đồng tham gia mới được cấp BHYT tự nguyện. Đây có phải là một loại hình kinh doanh của Bộ Y tế?”

Nhắc đến việc bán rác thải ở một bệnh viện tại Hà Nội tồn tại trong một thời gian dài, ĐB Phan Thị Thu Hà (Đồng Tháp), đề nghị bộ trưởng cho biết trách nhiệm của bộ ở đâu khi để xảy ra tình trạng này.

Bộ trưởng Triệu đã thừa nhận Thông tư 06 là đây là một sai sót của bộ khi muốn lấy phần thu để bù vào phần chi trong khi đa số người mua là nông dân, người cận nghèo. “Đây là sai lầm, chúng tôi sẽ sửa chữa”, ông Triệu hứa.

ĐB Nguyễn Lân Dũng (Đăk Lăk) chất vấn trước QH.

Trả lời việc giá thuốc nhiều nơi vẫn còn tăng cao, ông Triệu cho rằng tăng giá của ngành y vẫn còn… thấp so với giá tăng của những ngành khác! “Chỉ ở mức 6,6%, là dưới mức trung bình”. Tuy nhiên bộ trưởng cũng thừa nhận là giá thuốc nhiều nơi vẫn có tăng cao nhưng ở khâu bán lẻ, còn bộ chỉ quản lý ở khâu bán buôn. “Chúng tôi cũng đã đi kiểm tra việc bán thuốc ở một số bệnh viện, đúng là một vài nơi còn bán cao, nhưng họ bán dựa theo date của thuốc Thuốc nào cận date thì bên ngoài họ bán giá thấp để giải phóng, còn date nhà thuốc bệnh viện còn lâu dài nên họ giữ bình ổn”, ông Triệu lý giải.

“Việc xử lý rác thải đã có ban hành quy chế. Về trường hợp một lao công đem bán rác thải y tế sai phạm thì theo phân cấp, bệnh viện đã có xử lý sai phạm. Còn việc xử lý nước thải thì tốn tiền lắm, y tế quyết tâm lắm nhưng nhưng không có kinh phí thì đành chịu”, ông Triệu cho biết.

Vẫn không đồng tình với ý kiến của bộ trưởng, ĐB Đặng Văn Xướng (Long An) truy kích “Đâu là nguyên nhân cơ bản để tỷ lệ 10% cộng đồng tham gia vẫn chưa thể đạt được con số đó? phải chăng là do chất lượng BHYT còn kém. Có chăng việc lạm dụng về các xét nghiệm, các bệnh viện không công nhận xét nghiệm lẫn nhau, trong khi xét nghiệm chiếm 40-50% tiền thanh toán BHYT?”

Thừa nhận các bệnh viện có lạm dụng xét nghệm, không công nhận xét nghiệm của nhau, ông Triệu hứa sẽ thanh tra, kiểm tra. “Bác sĩ cũng có người tốt và kẻ xấu, chúng ta cũng cần phải gạn đục khơi trong”

Đặt vấn đề về chất lượng phục vụ, ĐB Nguyễn Thị Kim Bé (Long An) cho rằng thái độ phục vụ của nhân viên y tế đối với người khám chữa bệnh vẫn còn chưa tốt, hạch sách, gây phiền hà và dân phải chờ đợi quá lâu, ” vậy bộ trưởng có biết và có cách khắc phục?”

Thừa nhận tình trạng phiền hà là có và đáng lên án, ông Triệu cho biết sẽ sửa quy chế, tăng cường thanh tra, kiểm tra; không chỉ vậy còn phải khen thưởng những cá nhân làm tốt để nêu gương. “Sắp tới, bộ cũng sẽ để cho một số bệnh viện được tự chủ về tài chính, điều này sẽ góp phần làm tăng thu nhập cũng nâng cao trách nhiệm, y đức của nhân viên y tế”.

ĐB Nguyễn Thị Nga (Hải Dương) chất vấn trước QH.

Trả lời chất vấn mà ĐB Võ Thị Hồng Thoại (Bạc Liêu) phải lặp lại đến 2 lần về tình trạng tỉ lệ trẻ suy dinh dưỡng hiện nay còn khá cao, không tương xứng với sự tăng trưởng kinh tế… Bộ trưởng Triệu lại cho biết theo báo cáo các địa phương gửi về thì tỉ lệ trẻ suy dinh dưỡng đang giảm nhanh nên cần “kiểm tra xem có bệnh thành tích trong này không?”. Đồng thời ông cũng đánh giá rằng thực tế Việt Nam vẫn là một nước nghèo và hãy còn đang phấn đấu thoát khỏi tình trạng kém phát triển đến năm 2015, nên cần xem xét những mục tiêu phù hợp hơn.

ĐB Nguyễn Hoàng Anh (Hải Phòng) và Lê Thị Dung (An Giang) cùng yêu cầu Bộ trưởng cho biết ý kiến của mình về chủ trương của bộ trong việc CP hóa một số bệnh viện công ở TPHCM vừa qua và vấn đề BHYT tự nguyện.

…”Bộ trưởng Triệu nói rõ đầu tháng 11-2007, Thủ tướng đã nghiêm cấm việc CP hóa bệnh viện công, chỉ cho phép CP mới mà thôi! Về Thông tư liên bộ 06 liên quan đến BHYT tự nguyện, ông cũng hứa sẽ sớm kết hợp với Bộ Tài chính và tin rằng đây là vấn đề hợp đạo lý thì Thủ tướng sẽ cho triển khai thật nhanh.

Về thắc mắc căn cứ vào đâu “cấm mắm tôm” như ý kiến ĐB Nguyễn Lân Dũng (Đắk Lắk), ông Triệu nói: căn cứ vào lâm sàng thì 93% đợt bệnh đầu tiên là có nguyên nhân do ăn mắm tôm và thứ hai là tiền sử mắm tôm cũng đã có nhiều “nghi can” gây ra các dịch về đường tiêu hóa. Do đó hội đồng chuyên môn kiến nghị trong thời gian dịch thì không dùng mắm tôm sống, chờ khi hết dịch thì sẽ lại tiếp tục ăn mắm tôm tương tự như ăn gà trong dịch cúm gà trước đây. Mong bà con sản xuất mắm tôm thông cảm!

Nhưng kết thúc phiên chất vấn của mình, Bộ trưởng Triệu đã không “đả động” gì đến chất vấn của ĐB Nguyễn Lân Dũng (Đắk Lắk): tại sao không công bố ngay từ đầu rằng dịch tiêu chảy cấp có nguồn gốc từ vi khuẩn tả? Như thế trách nhiệm của chúng ta đối với nhân dân và cộng đồng quốc tế đủ hay chưa?” …

Ai trả lời được câu hỏi đang còn bỏ ngỏ của ông Nghị Nguyễn Lân Dũng, xin cứ comment thoải mái! Tôi chịu!

Ngửa mặt kêu trời 3 tiếng, rồi đi uống cafe để di dưỡng tinh thần thôi!

Xem tường thuật ở đây