Trời mưa ăn lẩu vịt miền Tây


Con vịt miền Tây, cũng như con gà Bình Định, béo mập nhiều mỡ. Chúng được hưởng nhờ ruộng đồng phì nhiêu, chỉ cần ăn lúa mót cũng đủ phủ phê. 
Khác với con gà tre, con vịt cỏ còm nhom như con dơi ở miền Trung, miền Bắc. 

Trời mưa, ăn cái lẩu vịt mà cứ nghĩ như đang nuốt cả cái trù phú của Nam bộ vào lòng. 

Phì nhiêu phú túc là thế! Vậy mà đàn ông chìm trong men rượu, đàn bà lưu lạc muôn phương làm gái, tệ nạn tràn lan… Cái tội tày đình đó do ai, nếu không đổ thừa được cho thực dân đế quốc?
Không phải tự nhiên ma trong Cánh đồng bất tận, Nguyễn Ngọc Tư dùng hình ảnh chôn sống bầy vịt chạy đồng để ẩn dụ về cái lụi tàn về phong hoá của một nông thôn đã từng no ấm!

“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

Vùi con đỏ dưới hầm tai vạ”…

Thưa Ức Trai tiên sinh, Người tiên tri chi buồn quá thể!

Advertisements

Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo


Trong một note-vẫn-hay-như-mọi-khi của mình, nhạc sĩ Tuấn Khanh có thuật lại câu chuyện của ông Ngãi Vị Vị, một nhân vật đối kháng bị chính phủ TQ phạt một số tiền lớn. Âm mưu đó phá sản vì ông ta được vô số người dân TQ ủng hộ, quyên góp để đóng số tiền ấy. Trong đó, CÓ NHIỀU NGƯỜI NÉM TIỀN VÀO NHÀ ÔNG RỒI BỎ CHẠY (nhấn mạnh)

Continue reading “Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo”

Tại sao phải xin phép để nghe nhạc?


Nhân việc trường ĐH Y khoa Huế phải “vất vả để xin phép hát Nối vòng tay lớn”, tôi có mấy lời thưa với các đồng nghiệp cố đô như vầy:
– Đừng có hao tâm tổn trí tìm cách chứng minh âm nhạc TCS là đẹp, là hay với cục biểu diễn nghệ thuật. nhiều khi cái sự cấm cản này cũng chỉ vì một động cơ duy nhất là kiếm thêm tí tiền, dek ăn nhậu gì đến nhạc thuật!

– Âm nhạc là vô biên vô lượng. Tôi thích thì tôi hát, tôi nghe, đố cục nào bộ nào khiến được tôi thích bản này, ghét bản kia. Nhạc là ta, ta là nhạc. Tính chất duy ngã của âm nhạc thì dek cần xin phép để được hưởng thụ. Mà mình là thầy thuốc, BS, TS, GS y học, hà tất phải hạ mình giải trình với một đám đầu đất tai trâu. Há chẳng ô cái danh kẻ sĩ đất Huế lắm ru?

– Tôi thấy vầy nè: nó cấm kệ tía nó, cho nó cấm. Mình không trình diễn mấy bài nó cấm. Nhưng cứ để nguyên danh sách các bài đó trong chương trình. Tới tiết mục đó, mình cho chiếu lên màn hình mấy dòng đại để như vầy: “Xin cáo lỗi cùng khán giả, tiết mục này phải cắt bỏ theo quyết điịnh của đc XYX (nêu đích danh lun) từ cục Biểu diễn, Bộ Văn hóa”

Rồi mình nháy nháy mấy em sinh viên bắt nhịp chơi một màn đồng ca “Nối vòng tay lớn” tự phát từ phía khán giả.

Rồi mình chíu chíu đèn màu lên màn hình mấy chữ ni (màu tím Huế càng tốt): 4C!

Em xin hết.

Ly rượu mừng hay một giấc mơ bị đánh cắp


“Mưa hoàng hôn, năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù
Tủi thân nhớ bao ngày qua
Mưa ngùi thương nhòa trên giòng sông Hồng Hà
Ôi còn đâu vàng son mùa thơ hiền hòa
Đau lòng Tháp Rùa, Thê Húc bơ vơ, Thành Đô xác xơ!
Cô liêu trong nỗi u hoài Lòng người sống lạc loài
Thê lương mềm vai gầy Bao oan trái dâng tê tái
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày …” Continue reading “Ly rượu mừng hay một giấc mơ bị đánh cắp”

Nghĩ về cái đẹp khi uống rượu


Trong một đêm mùa đông ở Kyoto, tôi được dự một bữa tiệc rượu nhớ đời: chủ tiệc là hai ông Hiệu trưởng và Khoa trưởng khoa Nội tiết, ở một khách sạn 6 sao. Người phục vụ là một thiếu nữ Nhật đẹp tuyệt trần trong bộ kimono truyền thống, đội trên đầu một mâm đủ loại chén ngọc nhiều màu sắc để khách nhón lấy, rồi mới nhẹ nhàng rót từng chung rượu cho khách. Continue reading “Nghĩ về cái đẹp khi uống rượu”

Bắt chước Zorba, ta nhảy múa…


“Anni, amori e bicchieri di vino, nun se contano mai.” (Năm tháng, tình yêu và rượu nồng, xin đừng đong đếm)
__________________________________

Người nói 50 tuổi là “tri thiên mệnh”, hiểu được lẽ trời. Tôi nay đã vài năm bước qua ngưỡng 50 ấy, nhưng chưa hề dám nhận mình hiểu được lẽ biến dịch của trời đất. Chỉ nhẹ nhàng mà thấm thía vào lòng một điều duy nhất: không điều gì là không thể trong cuộc đời này! Continue reading “Bắt chước Zorba, ta nhảy múa…”