Đi đám tang làm sao cho phải phép?


Qua đi đám ma, qua thấy nhiều việc khó coi. Sẵn máu nhiều chuyện, qua dặn mấy em cháu mấy điều:


Người chết có cần mấy em thăm hông? Không!

Đọc tiếp “Đi đám tang làm sao cho phải phép?”

Đi thăm bệnh mần sao cho phải phép?


Qua có 15 phút rảnh để biên cái này dặn mấy em cháu thế hệ quang vinh về việc đi thăm bệnh:

Mấy em nghe tin cu X, cái Y bệnh là dáo dác hỏi nhao: “nằm đâu, BV nào?”, “Vô thăm chưa?”…

Đọc tiếp “Đi thăm bệnh mần sao cho phải phép?”

Cháo lòng hay “định mức khuây khỏa”* kiểu Sài thành


F. bạn tôi, gã thầy thuốc gốc “Tây dương” nhưng bụi đời hơn cả Xuân tóc đỏ, kẻ đã một mình một xe Minsk dọc ngang vòng cung Tây Bắc, kẻ mà sự từng trải về đất Việt phải kể ngang hàng một cuốn Lonely Planet biết đi. Với một tên sành đời quá xá như vậy, quả là một thách thức búa tạ khi sau một tuần làm việc nhừ tử, F. hất hàm bảo tôi:

“Hê, cuối tuần, chú dẫn anh đi ăn cái gì vừa khoái khẩu, vừa có phong vị đất Sài Gòn nhà chú cái coi?” Đọc tiếp “Cháo lòng hay “định mức khuây khỏa”* kiểu Sài thành”

Ký ức Sài Gòn qua khứu giác



Ấn tượng thị giác thì nhanh chóng và tức thời. Cái nhìn đầu tiên về một con người, sự vật luôn mang lại nhiều cảm xúc nhất. Nên mới có câu “tiếng sét ái tình”, “yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên”. Nên người ta mới ngập tràn cảm xúc trước một cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ, một màn pháo bông ngoạn mục, hay lặng người khi nhìn một bức ảnh, một họa phẩm hay một kiệt tác kiến trúc…

Trí nhớ thị giác thì mạnh mẽ nhưng chóng tàn phai. Một khung cảnh làm ta xúc cảm trong cái nhìn đầu tiên, nhưng nếu ngày nào cũng đi qua, sự nhàm chám dửng dưng sẽ thay vào nhanh chóng. Và không chỉ một lần, ta lục lọi trong trí nhớ về một khuôn mặt đã từng rất đỗi thân quen nhưng hiện tại thì không tồn đọng chút nào trong ký ức. Hãy gọi đó là sự bội bạc của ký ức thị giác!

Một hình bóng cũ, dù thân yêu cách mấy, vẫn luôn tàn phai theo năm tháng, nên người xưa mới cảm thán: “đập cổ kính ra tìm thấy bóng”.

Đọc tiếp “Ký ức Sài Gòn qua khứu giác”

Chuyện quán quen


Đây là một câu chuyện cũ tôi chép lại từ 2018, nhưng phải đăng lại, vì có phần 2.

PHẦN 1 (2018)

“Quán ăn Bắc gần nhà đông khách lắm. Cô vợ người Cà Mau, anh chồng người Nam Định. Chẳng biết lương duyên nào tác hợp thành một cặp chân chỉ hạt bột, làm luôn tay để nuôi một đứa con bị bệnh thần kinh, quặt quẹo dính chặt vào chiếc xe lăn.

Sáng nay, cô chủ quán vừa quạt than nướng chả, vừa kể chuyện đứt quãng như vầy:

Đọc tiếp “Chuyện quán quen”

Ghi chép về bản Valse No 10 Bb minor, Opus 69- Chopin


Bản Valse số 10 cung Bb minor Opus 69 của Chopin là một tác phẩm kỳ lạ.

Nhưng nó là một tác phẩm rất kén đàn. Cây đàn không tốt, không lên dây cực chuẩn để đủ độ ngân nga của những phím nhấn coi như hỏng.

Đọc tiếp “Ghi chép về bản Valse No 10 Bb minor, Opus 69- Chopin”

Nguyễn Huy Thiệp, người hoạ hình Tây Bắc


Có lẽ vì địa hình hiểm trở, giao thương khó khăn, nên rất ít nhà văn VN viết từ Tây Bắc, viết về thượng du Bắc Việt.

Lan Khai với serie truyện trinh thám đường rừng khá mờ nhạt, chỉ ngang tầm feulleton đọc cho vui.

Đọc tiếp “Nguyễn Huy Thiệp, người hoạ hình Tây Bắc”

Văn hào tạ thế


Tiễn Ông, người mà văn tài và tư tưởng có thể sánh như Dostoievski của Việt Nam.

Văn hào Nguyễn Huy Thiệp đã trải qua những ngày cuối đời sống không bằng chết, muốn chết mà chết không được sau một cơn đột quị. Nên Ông ra đi là giải thoát.

Đọc tiếp “Văn hào tạ thế”