Với trà và cafe, tôi xin thoát Á


Trong một truyện ngắn thần sầu trong cuốn “Vang bóng một thời” thần thánh, cụ Nguyễn Tuân có kể chuyện cụ Tú Kép chuẩn bị bữa tiệc rượu thạch lan. Cụ sai gia nhân ra bờ sông lấy sỏi trắng lựa từng viên, chế mạch nha bao quanh như cục kẹo. Rổi ủ cục đường đó trong chậu hoa lan bọc giấy cho đượm hương.

Các cụ để bụng đói, nhai nhai mút mút cục đường đó, hít hà hương hoa lan, uống rượu và đọc thơ. Dĩ nhiên là không thiếu tiết mục khen thơ nhau hay, và vuốt râu như thi tiên giáng trần.

Lại cũng một truyện ngắn khác, cụ Nguyễn tả một nho sĩ nghèo uống trà. Quạt than, đun nước, rót lộp bộp xuống nền đất nung, tráng ấm, rửa trà, khề khà trong hơi thuốc lào đặc quánh buổi sáng. Và kết thúc bằng tự ngâm một câu thơ Đường ca ngợi cảnh thanh bạch (hay nghèo túng) của chính mình. Sảng khoái lắm!

Cái châu Á nó thế, thưa các bạn. Vì nghèo túng, sản vật không nhiều, nên ăn uống cái chi cũng vô cùng cẩn thận kẻo phí. Chất liệu ẩm thực đã thiếu, lại không phải thượng hạng, nên phải dùng gia vị để đánh lừa vị giác đến mức cực đoan. Cực đoan đến độ dân 3 miền còn không chịu nổi món ăn của nhau: dân Nam chê Huế mặn và cay, Huế lại chê Nam nhiều đường, Bắc thì cứ khư khư món phở, bất dung hủ tiếu, bún bò…

Mà chắt mót quá thì mất m. cả cái sang, nên phải lấy nghi lễ bù đắp cho đạm bạc. Cái gọi là trà đạo ắt xuất phát từ tâm thế mặc cảm và nghèo túng đó.

Nguyên tắc pha trà có hoa hòe cho lắm thì cũng là dùng nước sôi 100oC để hòa tan tanin và các alkaloid có vị đắng trong trà. Chú tiểu hay thượng thư pha trà thì cũng như nhau về kỹ thuật, ngon hay không là do chính bản thân trà, chứ không phụ thuộc vào nghệ thuật pha chế như cafe.

Tối nay, tôi thử gói trà đen của Srilanka, làm tại Anh quốc do một đàn anh thân quí dúi cho trước giờ ra sân bay. Vị nó thanh, cái đắng nhẹ nhàng, màu vàng óng trong veo như hổ phách…

Nói chung là Holy Tea of Holy Mary, trà này chỉ xứng với Đức Mẹ Đồng Trinh.

Do đó, tôi xin phép được thoát Á, thoát triệt để trong món cafe và trà. Cứ espresso Illy mà ực một shot nóng rẫy, nhấp nháp ly trà Anh với cục chocolate đen nguyên chất.

Há chẳng đã cái đời ngắn ngủi hơn ngậm cục kẹo đá, uống rượu suông và vuốt râu hay sao?

Trà đạo cái con khỉ!

Advertisements

Lan man


Người già hay kể chuyện xưa:

Hồi còn nhỏ, qua đi chở nước đá cho mấy quán cafe. Không dễ đâu nghen, hai cây nước đá còn nặng hơn thằng nhỏ gầy nhom. Cột lên xe đap xiêu vẹo chở đi, không rớt bể là may. Continue reading “Lan man”

Nói với Thanh Lam


Nếu có ai bất chợt hỏi tôi hãy kể ra 3 ca khúc làm tôi nhớ mãi cả đời, tôi sẽ trả lời ngay không suy nghĩ:

– Thái Thanh hát “Đường chiều lá rụng”, đỉnh cao của nghệ thuật hát thơ của tân nhạc Việt Nam. Bản sonnet bằng Việt ngữ, bàng bạc ý thơ Apollinaire đó, tôi đoan chắc chưa ai vượt qua nổi. Continue reading “Nói với Thanh Lam”

Trời mưa ăn lẩu vịt miền Tây


Con vịt miền Tây, cũng như con gà Bình Định, béo mập nhiều mỡ. Chúng được hưởng nhờ ruộng đồng phì nhiêu, chỉ cần ăn lúa mót cũng đủ phủ phê. 
Khác với con gà tre, con vịt cỏ còm nhom như con dơi ở miền Trung, miền Bắc. 

Trời mưa, ăn cái lẩu vịt mà cứ nghĩ như đang nuốt cả cái trù phú của Nam bộ vào lòng. 

Phì nhiêu phú túc là thế! Vậy mà đàn ông chìm trong men rượu, đàn bà lưu lạc muôn phương làm gái, tệ nạn tràn lan… Cái tội tày đình đó do ai, nếu không đổ thừa được cho thực dân đế quốc?
Không phải tự nhiên ma trong Cánh đồng bất tận, Nguyễn Ngọc Tư dùng hình ảnh chôn sống bầy vịt chạy đồng để ẩn dụ về cái lụi tàn về phong hoá của một nông thôn đã từng no ấm!

“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

Vùi con đỏ dưới hầm tai vạ”…

Thưa Ức Trai tiên sinh, Người tiên tri chi buồn quá thể!

Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo


Trong một note-vẫn-hay-như-mọi-khi của mình, nhạc sĩ Tuấn Khanh có thuật lại câu chuyện của ông Ngãi Vị Vị, một nhân vật đối kháng bị chính phủ TQ phạt một số tiền lớn. Âm mưu đó phá sản vì ông ta được vô số người dân TQ ủng hộ, quyên góp để đóng số tiền ấy. Trong đó, CÓ NHIỀU NGƯỜI NÉM TIỀN VÀO NHÀ ÔNG RỒI BỎ CHẠY (nhấn mạnh)

Continue reading “Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo”

Tại sao phải xin phép để nghe nhạc?


Nhân việc trường ĐH Y khoa Huế phải “vất vả để xin phép hát Nối vòng tay lớn”, tôi có mấy lời thưa với các đồng nghiệp cố đô như vầy:
– Đừng có hao tâm tổn trí tìm cách chứng minh âm nhạc TCS là đẹp, là hay với cục biểu diễn nghệ thuật. nhiều khi cái sự cấm cản này cũng chỉ vì một động cơ duy nhất là kiếm thêm tí tiền, dek ăn nhậu gì đến nhạc thuật!

– Âm nhạc là vô biên vô lượng. Tôi thích thì tôi hát, tôi nghe, đố cục nào bộ nào khiến được tôi thích bản này, ghét bản kia. Nhạc là ta, ta là nhạc. Tính chất duy ngã của âm nhạc thì dek cần xin phép để được hưởng thụ. Mà mình là thầy thuốc, BS, TS, GS y học, hà tất phải hạ mình giải trình với một đám đầu đất tai trâu. Há chẳng ô cái danh kẻ sĩ đất Huế lắm ru?

– Tôi thấy vầy nè: nó cấm kệ tía nó, cho nó cấm. Mình không trình diễn mấy bài nó cấm. Nhưng cứ để nguyên danh sách các bài đó trong chương trình. Tới tiết mục đó, mình cho chiếu lên màn hình mấy dòng đại để như vầy: “Xin cáo lỗi cùng khán giả, tiết mục này phải cắt bỏ theo quyết điịnh của đc XYX (nêu đích danh lun) từ cục Biểu diễn, Bộ Văn hóa”

Rồi mình nháy nháy mấy em sinh viên bắt nhịp chơi một màn đồng ca “Nối vòng tay lớn” tự phát từ phía khán giả.

Rồi mình chíu chíu đèn màu lên màn hình mấy chữ ni (màu tím Huế càng tốt): 4C!

Em xin hết.