Clip ra mắt sách


Tình hình là Nikonian tôi không phải là tín đồ của YouTube, ngoại trừ để chiêm ngưỡng thần tượng Viet Dart :-). Nhưng phải lăn tăn vào đây, vì V., một bạn trẻ mới quen, đã bỏ công làm giúp một video clip nhân ngày họp mặt ra mắt sách.
Tôi quí nó, cũng như bao bất ngờ khác mà bạn bè đã mang lại khi ra mắt cuốn Người bệnh cuối ngày. Xin cảm ơn bạn V., X.A., NLK., T., H.H, S.H…. và tất cả các bạn trẻ khác đã chung tay để cho tôi một đêm ra mắt sách không thể nào quên. (xin bấm vào nút HQ để xem ở chế độ normal khi play)

Nếu bác nào không coi được trực tiếp YouTube trong WordPress thì link của nó ở đây

Lại sính ngoại :-)


Lại post thêm một bài phỏng vấn tôi trên  tạp chí LifeStyle. Lần này thì xài hàng ngoại, chỉ đưa bản tiếng Anh lên thôi nghen 🙂 (máu sính ngoại khó bỏ quá hè)


I start writing only when I am inspired to

By Ngo Le Kha

Dr. Le Dinh Phuong has just had his first autobiographical writing titled ‘The Last Patient Of The Day’ published, which has been nurtured for 10 years or so. This is the collection of his most pleasing articles posted on some newspapers on medicine, journals on travel and music. ‘The writing is just a shorthand memoir completed after years of slow thinking’, said its author.

Hi there, how can I address you – Doctor or writer Le Dinh Phuong?

I do not prefer to be called a writer. How embarrassing it would be! (Grinning). Just call me doctor. It’s my main job, you see.

You chose the title ‘The Last Patient’ for your collection. You mean to tell you’re an amateur writer to lessen the public strict criticism, don’t you?

Actually I didn’t think so when choosing a title. I have written so much on any topic that I like. Some writing is for me myself only while the other will be shared by friends. Even some pieces of writing are just the collection of trivial thoughts about the disorder ahead, and ‘The Last Patient Of The Day’ is one of the sort. It is also my favorite as it changes the way I think about life and death. So I chose it as the whole collection’s title.

Besides, only as a doctor can I talk about my patients and other medical matters seriously and professionally. Đọc tiếp “Lại sính ngoại :-)”

“Immediate Enlightenment”

Chi bằng, tắt hết đèn, đặt một CD vào máy, rồi để lòng lặng thinh trong bóng tối…


Tình hình là ở Việt Nam bây giờ, cái gì có tí ti “yếu tố nứơc ngoài” thì cũng có vẻ sang sang :-). Nikonian tôi cũng không phải là ngoại lệ. Sẵn dịp tạp chí LifeStyle vừa đăng lại một bài viết cũ mèm của mình bằng song ngữ, mạn phép lăn tăn post lên bản dịch tiếng Anh để các bậc cao nhân chỉ giáo thêm. Ty chức xin lĩnh ý và cảm tạ all suggestions 🙂 (đã bảo là sính ngoại mà)
Xin nói thêm là bản dịch này không phải của ty chức, tiếng Anh của kẻ hèn này thì chỉ đủ để hỏi chỗ mua cơm ăn khi đi Mỹ thôi 🙂

Nó đây: Đọc tiếp ““Immediate Enlightenment””

Thư bạn


Lẽ ra, lá thư này đã thay lời giới thiệu cho sách của tôi. Nhưng vì nhiều lý do, lại thêm một cuốn sách không thể có 2 lời giới thiệu, nên nó được giữ lại.

Như một kỷ niệm nồng ấm về tình bằng hữu.

Và thêm nhiều điều để ngẫm nghĩ…

Đà Lạt 25.7.2009

Phương thân mến;

Tôi đã đọc bạn từ những bài tạp bút đăng báo trước khi blog trở thành một phương tiện để bạn bộc lộ mình trọn vẹn nhất. Dễ cũng hơn mười năm quen biết nhau nhưng thật sự tôi và bạn gặp nhau hình như đúng ba lần. Nhưng tôi đọc bạn thường xuyên từ email sang báo lên blog và chính những gì bạn viết cho tôi hiểu rõ bạn nhất. Đọc tiếp “Thư bạn”

Hai tin vui trong một ngày


Báo SGSP, cơ quan ngôn luận của Đảng bộ TP HCM vừa có một bài điểm sách em. Bài này chưa có online, em scan lên cho bà con đọc, chia vui với em. Thiệt là vạn hạnh quá xá!

Lại vui cái nữa khi biết sách em được bà con ủng hộ quá xá, công ty sách Hạnh Phúc và NXB Trẻ đã quyết định tái bản thêm 2000 cuốn nữa, chỉ sau 10 ngày ra mắt sách.


Em chân thành cảm tạ các bác, các thân hữu xa gần đã chiếu cố mà ủng hộ nhiệt tình.

Mua sách “Người bệnh cuối ngày” ở đâu?


Tình hình rất là tình hình! Thật tình là tôi không ngờ, cuốn sách mọn của mình được rộng lòng chiếu cố đến thế. Điện thoại, email, SMS… liên tục từ bạn bè, quen lẫn chưa quen, để hỏi chỗ mua sách. Mà tôi thì túi bụi khám bệnh cả ngày, đành phải phụ lòng các bạn mà không trả lời riêng từng người được. Đọc tiếp “Mua sách “Người bệnh cuối ngày” ở đâu?”

Thay lời cảm tạ


Lời nói đầu

Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua giữa bốn bức tường gạch men trắng toát của phòng hồi sức. Nơi đó, xanh xao ánh đèn neon! Nơi đó, chỉ có tiếng phì phò của máy thở, tiếng rên rỉ thều thào của bệnh nhân tôi. Nơi đó, cái chết nhiều hơn sự sống. Nơi người ta đã học được một điều từ khi còn rất trẻ: rằng đời người chỉ là một chớp mắt giữa thiên thu! Đọc tiếp “Thay lời cảm tạ”

Bác kwan đã làm em ngượng đỏ mặt như thế nào?


Lời nói đầu

Thời còn cắp sách, chú học trò ngớ ngẩn là tôi xác tín hai điều:

Một – thầy dạy toán là 100% khô như ngói, ngoài những con số toán học không biết gì thêm. Đọc tiếp “Bác kwan đã làm em ngượng đỏ mặt như thế nào?”