Giai nhân và quái vật


Báo SGTT làm chủ đề này hơi ngặt: Bảo vệ sức khoẻ thời giá cả biến động.

Vì thời buổi giá cả leo thang, thuốc men, mọi chi phí y tế đều leo thang. Dân mình đa số còn nghèo, làm quần quật không đủ vắt mũi nuôi miệng. Nên nói chuyện thắt lưng buộc bụng để bảo vệ sức khoẻ, nghe hơi bị kỳ!

Không lẽ đi ca bài ca dinh dưỡng láo toét mị dân hồi nẳm (?):

“Mười cái hột mít bổ bằng một quả trứng gà

Một bó rau muống bổ bằng 100g thịt bò”

“Thôi cũng đành nhắm mắt đưa chân”, cái gì biết thì nói, không biết thì đành dựa cột vậy! Không chơi trò tuyên giáo y tế nói xạo bà con.

Nếu bà con nào thắc mắc về viêm gan C trong bài này, xin cứ vui vẻ đặt câu hỏi luôn nghen. Hỏi vậy là cứu bồ, chủ nhà xin chân thành cảm tạ.

Kính cáo

Dr Nikonian

 

 

Tôi thắng độ


Cách đây không lâu, tôi đã thắng độ một chầu nhậu lai rai  về vụ chương trình Người xây Tổ ấm, mà đại diện là phóng viên Kim Ngân có xin lỗi khán giả sau scandale Lượm hay không? Bạn tôi, một gã tử tế, cứ nhất mực cho rằng đây là một lỗi nghiệp vụ, tuy sơ đẳng nhưng không để lại hậu quả nghiêm trọng, ắt hẳn nhà đài sẽ xin lỗi bà con một tiếng là xong.

 

Đọc tiếp “Tôi thắng độ”

Em thích chị này!


Theo tin từ VNExpress và Bộ Lao động, Tổ chức Di dân quốc tế (IOM) đã đánh giá Việt Nam là một trong những nuớc đầu tiên, tích cực tổ chức đưa công dân về nước an toàn và hiệu quả. 7h45 sáng 9/3, chuyến chuyên cơ cuối cùng của Vietnam Airlines chở 209 lao động làm việc ở Libya đáp xuống sân bay Nội Bài. Đích thân Bộ trưởng Lao động Thương binh và Xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã lên tận khoang máy bay đón. Đọc tiếp “Em thích chị này!”

Logo mới của du lịch Việt Nam


“Một bầy thằng ngọng đứng xem chuông,

Chúng bảo nhau rằng: “ấy ái uông”

(Hồ Xuân Hương)

________________________________________________________

Trích từ báo SGTT:

SGTT.VN – Tối ngày 26.1, tại Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải “Cuộc thi sáng tác tiêu đề – biểu tượng cho chương trình xúc tiến du lịch Việt Nam giai đoạn 2011 – 2015″.

Cuộc thi là hoạt động nằm trong khuôn khổ chương trình Xúc tiến du lịch Việt Nam giai đoạn 2011- 2015 và trong Chiến lược phát triển Du lịch Việt Nam giai đoạn 2010-2020, tầm nhìn đến 2030. Đây là cơ hội để ngành Du lịch Việt Nam lựa chọn ra những biểu mẫu đặc trưng, ấn tượng và hài hòa thể hiện được bức tranh tổng thể về vẻ đẹp của đất nước, con người Việt Nam. Đọc tiếp “Logo mới của du lịch Việt Nam”

Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn


Với tôi, trả lời phỏng vấn là một việc khó khăn. Khác với các show TV chuyên đề y học mà tôi và các đồng sự ở Đài Truyền hình có thể chủ động set up đến từng chi tiết nhỏ. Trả lời báo chí là một việc khó kiểm soát vì nhiều lý do ngoài ý muốn. Có khi, chỉ vì lý do dàn trang, những bài phỏng vấn tôi đã bị cắt cúp thoải mái, đến mức không còn nhận diện được tôi và những điều muốn nói. Không dưới một lần, tôi bị bạn bè mắng vốn “ăn cái gì mà lên báo nói như tuyên huấn thế kia?”. Mà quả không sai, đọc lại bài phỏng vấn được “gọt giũa”, cũng tự thấy mình khô khan nhạt nhẽo quá chừng. Bạn mắng là phải.

Phỏng vấn cũng là bộc lộ mình trước công chúng. Giữ cho chừng mực, vừa phải cũng là việc khó khăn với kẻ luôn thích “chơi xả láng, sáng về sớm” như tôi. Nhưng dù sao, những câu hỏi mà tạp chí Sống Khoẻ dành cho tôi trong báo Tết năm nay là những câu hỏi thú vị. Nó làm ta muốn trả lời ngay, nói thật không quanh co mà chẳng ngại ngần. Nó đã nằm trên các sạp báo từ đầu tuần qua, bên cạnh một rừng báo Xuân Sài gòn.

Cảm ơn người  đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn thú vị này. Cũng cảm ơn tòa soạn đã dành đất để in lại một số ảnh tôi chụp, như một cách khắc họa lại tôi, Dr. Nikonian, gã thầy thuốc “thích lang thang như gió” với chiếc Nikon thân thuộc. Đọc tiếp “Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn”

Ăn cơm trước kẻng đắt nhỉ


Mấy hôm nay còn jet lag như cái mền rách, đầu óc lại chán như con gián nên không viết được cái gì cho tử tế. Lại bị bạn XuKa thúc vào đít bắt viết, hiềm nỗi còn mấy bài phải đợi báo giấy nó đăng mới được cho lên blog. Cái khoản “tiền d. hậu thú” này báo nó kỵ lắm!

Sẵn tiện qua nhà bạn myselfvn, nhà thơ đương đại nổi tiếng đạo cao đức trọng cực kỳ, chôm về bài này. Hì, không dám thấy sang bắt quàng làm họ, nhưng bạn myselfvn viết về xxx cứ sang trọng như Phạm Công Thiện viết về philosophy hồi nẳm 🙂

Mời bà con đọc chơi. Ai có chồng Tây, đi làm khai sinh cho con thì cứ nhảy vô bổ sung chứng cứ cho cái sự ngu xuẩn cực kỳ của nền hành chính nước Nam này.

Quên, ai muốn xem chân dung nữ sĩ myselfvn do chính tay Dr Nikonian chụp thì cứ chuẩn bị độ nhậu nhé, tôi “he hé” cho coi nè 🙂

_______________________________________________________________

Ăn cơm trước kẻng đắt nhỉ

Anh D. nghệ sĩ đương đại nổi tiếng yêu chị J. tóc vàng mắt xanh, thế là chẳng thèm đếm xỉa đến việc họ chưa có giấy kết hôn, bé Th. ra đời cái oạch.

Cách đây ít lâu đến nhà tôi dự tiệc, anh D. có tâm sự với bàn dân thiên hạ chuyện đi làm giấy khai sinh cho hoàng tử bé của anh.

Vì bố mẹ chưa có giấy kết hôn, nên phải làm “thủ tục khai nhận cha, mẹ con” gồm 11 loại giấy tờ, trong đó có giấy làm chứng của 4 người bạn kèm theo bản sao công chứng chứng minh nhân dân hoặc hộ chiếu của họ. Giấy làm chứng này có câu (theo mẫu sẵn): “Tôi biết rõ cháu… là con đẻ của anh… và chị…”. Nghe anh D. kể đến đây, tất cả mọi người đều tròn mắt ồ lên: “Làm thế nào mà BIẾT RÕ được chuyện này nhể?”. Anh D. bảo: “Thì thế. Anh nhờ 4 thằng bạn hoạ sĩ của anh (kể 4 tên hoạ sĩ toàn hạng rách giời rơi xuống) làm chứng, chúng bèn bảo: “Tao làm thế éo nào mà BIẾT RÕ được. Ra pháp luật, tao ứ dám nói dối, cứ biết sao nói vậy thui”.

Vậy là một anh ghi: “Tôi xin cam đoan tôi đã chứng kiến anh D. xxx chị J”. Anh khác tả chi tiết hơn: “Tôi xin cam đoan đã nhìn thấy anh D. nhét… của anh vào… của chị J”. Tên khác còn thô lậu hơn nữa, miêu tả cực kỳ sống động những chi tiết về âm thanh, màu sắc, mùi vị, cường độ… mà tớ nóng mặt chã dám nhắc lại ở đây. Rồi tất cả đều hoang mang kết luận: “Tuy nhiên, chúng tôi không dám chắc cháu Th. là kết quả của lần xxx đó giữa anh D. và chị J., hay một lần xxx khác của anh chị mà chúng tôi không có dịp chứng kiến”. Có tên bạn còn tàn nhẫn chua thêm: “Tôi cũng không dám chắc cháu Th. là kết quả của lần xxx ấy giữa chị J. với anh D. hay là với anh nào khác”.

Kết thúc (theo mẫu): “Tôi xin cam đoan những lời làm chứng của mình là hoàn toàn đúng sự thật, nếu sai tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật”.

Nghe chuyện này, một tay tiến sĩ đến từ Anh Quốc cứ vừa cấu tay mình vừa kêu lên: “Nhẽ nào lại thế! Nhẽ nào lại thế! Tôi biết nhiều nước trên thế giới có những quy định luật pháp hết sức phi lý và lạc hậu nhưng chưa bao giờ được nghe một quy định nào ngu xuẩn và phi khoa học như thế!”. Tớ khó chịu nhìn tay mọt sách này. Y đúng là kém may mắn bị sinh ra ở một nước tư bản giãy chít nên đầu óc thô sơ quá. Những người làm luật ở nước ta đương nhiên không ngốc, đó chỉ là một cách họ góp phần bảo vệ truyền thống văn hoá cao đẹp của chúng ta mà thôi. Cái bọn ăn cơm trước kẻng ý, không thể gọt đầu trôi sông nữa thì cũng phải hành cho bõ ghét, phải giễu cợt cho chúng biết thế nào là làm điều tuy là một trong những quyền cơ bản của con người nhưng lại “không phù hợp” với văn hoá truyền thống VN chứ!

À, quên, theo quy định, lệ phí cho mỗi lần khai nhận cha, mẹ, con như thế này chỉ có mỗi… 1 triệu đồng thôi ạ. Nhà cháu ở quê ra, thân cô thế cô, vô giáo dục tình dục, trót nhỡ nhàng với ông chủ hay anh thợ hồ thuê nhà cùng xóm, thì cứ đợi bao giờ nằm mơ thấy 1 triệu hãy nghĩ đến việc đi làm giấy khai sinh cho con nhé!


Nữ sĩ myselfvn và thi sĩ, học giả Dương Tường (Ảnh: Dr. Nikonian)
Bonus thêm các bác một bài thơ của bạn myselfvn nè (hổng phải viết tặng em):

Hà Nội, mùa xuân cuối cùng

dạ thảo phương

Hai tháng trước, uống cà phê trên sân thượng phố cổ

Thấy cành bàng khẳng khiu như khuỷu tay thiếu phụ triền miên mất ngủ

Giờ bàng đã rập rờn lá

Mướt mát như lũ con gái mới lớn

***

Mùa xuân năm ngoái

Nhà đối diện dựng tạm chiếc gương ngoài ban công

Giờ vẫn chẳng buồn treo lên

Khung gỗ bạc sơn

Bình thản giữa đám đồ đạc cũ

Mắt gương mưa mờ bụi mưa lại rửa trong, nhìn cây bàng qua mấy lần đổi màu lá, nhìn những đám mây không CV

***

Lại một mùa xuân, từng xa tới mức không nghĩ đến, giờ sắp qua

***

Tôi sẽ rời bỏ thành phố này trước mùa hè

Chị hàng hoa sen quê Hà Bắc sẽ thôi đạp xe chậm lại khi qua cổng sắt xanh ngôi nhà số 6

***

Hoa sen

Bạn đã ủ mình trong bùn tối, qua suốt mùa giá rét để đến với tôi bằng sắc hồng rỡ ràng mà u ẩn

Bạn đã nhìn tôi như gương để vỗ về nỗi cô độc

Bạn đã đối với tôi gần gụi hơn cả người tình say đắm nhất

Giờ sẽ nở đến tan vỡ ở một ngôi nhà khác

Anh cũng sẽ vùi mặt vào bầu ngực khác, tìm kiếm một mùi hương phập phồng khác cho nỗi sợ hãi thời gian của mình

Lòng ta biết thế, mà không buồn sao

Lòng ta biết thế, mà sao không buồn

***

Không buồn

Thành phố nơi mình sinh ra, ở hơn nửa đời người vẫn không có ngôi nhà nào là của mình

Thành phố triệu triệu người, không một ai sẽ nhớ

Người buồn nhất, chắc là bà lão bán trà chanh ở vỉa hè ngã tư Nhà Thờ

(Bà lão luôn cười rất tươi rồi lén cho vào trà rõ lắm đá

Tôi ngồi lắc cốc ngắm đá tan, chờ anh nhắn tin P dang o dau)

***

Không buồn

Tôi biết, và mong bạn bè quên mình thật nhanh

***

Không buồn

Tôi biết, và mong mẹ sẽ quen thật nhanh

Đứa con nào cũng yêu mẹ, và cũng thành phụ bạc

***

Sống

Thì phụ bạc

***

Không buồn

Không buồn

Không hề buồn

Lòng chỉ như tấm gương cũ bị bỏ quên góc ban công

Thật im, trong khung gỗ bạc sơn

15.3.2009

Hy vọng tôi không lầm (?)


Tin từ báo Tuổi Trẻ ngày 23.8:

TTO đã tập hợp các câu hỏi của bạn đọc gửi đến giáo sư Ngô Bảo Châu.

Dù bận rộn với những hoạt động tại Hội nghị Toán học thế giới ở Ấn Độ, giáo sư Ngô Bảo Châu vẫn dành thời gian trả lời một số câu hỏi tiêu biểu của bạn đọc Tuổi Trẻ.

Mời bạn đọc theo dõi giáo sư Ngô Bảo Châu trả lời trên Tuổi Trẻ phát hành sáng mai 24-8. Đọc tiếp “Hy vọng tôi không lầm (?)”