Vì sao phải quan tâm đến chánh trị?


Hôm qua có bạn inbox khuyên tôi đừng quan tâm đến chánh trị nữa, lo việc chuyên môn thôi cho lành. Lại còn nhắn nhủ cái nghề tui kiếm cơm không liên quan đến chánh trị. (?)

Tui mời bạn làm thử một phép tính:

– Nhà bạn cứ cho là 4 người, tiêu pha vừa phải cũng phải 30T một tháng (kể cả tiền ăn học cho con ở trường bèo bèo). Bạn đã đóng VAT 10%, vị chi là 3 triệu. Chưa kể nhiều thứ thuế phí khác nữa. Continue reading “Vì sao phải quan tâm đến chánh trị?”

Advertisements

Viết ra liệu có chữa lành?


Trích FB của bạn Nguyễn Quang Thạch, người khởi xướng chương trình Sách cho trẻ em:

“Các loại tổn thương tâm lý trong xã hội Việt Nam cứ kéo dài và xảy ra triền miên không dứt. Các nhóm tổn thương trong CCRĐ không thể hồi sức thì đến nhóm bị giết, bị oan…trong chiến tranh 2 miền. Rồi vô số gia đình có người thân bỏ mạng khi vượt biên sau 1975. Continue reading “Viết ra liệu có chữa lành?”

Taxi đêm


Nguyên, 19 tuổi, phụ bán cơm với cha mẹ ở Long An. Một cặp vợ chồng tốt bụng vào ăn, cho tiền học lái xe. Vừa có bằng lái, chú bắt xe bus lên Sài Gòn, tự tìm đường đến taxi Đầm Sen xin một chân tài xế. Mướn phòng trọ ở một mình, mỗi tháng 1.3 triệu. Continue reading “Taxi đêm”

Chuyện nhảm forum


Lần đầu tiên, tôi tham gia một forum nước ngoài về kỹ thuật. Nói thực lòng, chả phải vọng ngoại, nó là một trải nghiệm cực kỳ thú vị so với các forum xứ mình (đặc biệt là nhiếp ảnh). Ở đó, bà con mình chém gió, so hàng, mạt sát nhau, thậm chí cả lừa nhau… (không vơ đũa cả nắm nhưng đa số là vậy, chán lắm!). Các nhóm FB cũng không là ngoại lệ.

Còn trong forum này, mình học hỏi được rất nhiều từ các bậc cao nhân về kỹ thuật. Họ giảng giải giản dị, khiêm tốn và chi tiết cho một gã newbie. Một bạn chỉ vẽ rất cặn kẽ về nguyên lý, kỹ thuật chạy rà máy, burn-in động cơ và kết thúc bằng một câu rất cô đọng: “don’t baby your bike!”. Mà mãi sau này, tôi mới biết bạn ấy là kỹ sư kiểm tra động cơ của hãng máy bay Lockheed.

Mà nhất là đọc được nhiều ký sự rất thú vị về các chuyến rong ruổi đường xa của họ. Nhiều người cực kỳ hài hước, thông minh…, đến nỗi đọc về chuyện xe pháo mà cứ cười mỉm một mình.

Ví dụ cái nè:

Một bạn than cái xe tau nó nóng quá, tao ngồi lên muốn phỏng d. (balls – nguyên văn). Bạn kêu ca cái lớp cách nhiệt dán dưới yên nó mắc bà cố, tính trên inches vuông.
Thế là một bạn khác comment thế này: “Để tiết kiệm tiền, tao nghĩ mài dán m. nó d. mày lại OK và ngon bổ rẻ chớ gì :-))))

Lại có một bạn than thở, tau mê xe quá, mà tau 55 tuổi rồi, tau đi chiếc này thấy “hipster” quá (tạm dịch: ngựa, chip hôi, teen). Một bạn khác phang ngay: “tau 76 – bảy sáu- tuổi rồi, ngày nào tau cũng chạy xe giang hồ với 3 đứa bạn già đã thay khớp háng (hip transplantation). Mày có nghĩ tau phải xấu hổ là “hip-ster” hông? :-)))) (chơi chữ độc hơn thạch tín)

Chả phải gái teen, mà đến giờ này tôi vẫn còn ngạc nhiên về sự thú vị (lẫn độc ác) của con người trên mạng.

Chơi chút forum ngoại nhập để học hỏi mà cứ ngẫm nghĩ xét lại về cái câu “Việt Nam minh châu trời đông” (?) Từ thuở nào, người Việt mình đối xử với nhau (trên mạng lẫn ngoài đời) đầy ẩn ức, đố kỵ, ganh ghét… đến thế?

Vì quen nên thương, hay thương nên đành phải nói chữ “quen rồi”?

 

Tin hay cuối năm


Chuyện hi hữu này xảy ra vào ngày 30-12 tại P.10, Q.5, TP.HCM.

Trước đó, khoảng 17g cùng ngày người dân sống tại P.9, Q.8 phát hiện một thanh niên tháo trộm heo dầu liền tri hô.

Thanh niên này hoảng sợ bỏ chạy đến cầu Nguyễn Tri Phương, cảm thấy không thể thoát được nên anh ta liền nhảy xuống kênh Tàu Hủ.

Đến 17g15, hàng trăm người dân hiếu kỳ đứng hai bên kênh Tàu Hủ theo dõi tên trộm đang bơi bên dưới dẫn đến ùn tắc giao thông trên đại lộ Võ Văn Kiệt.

Nhiều người dân chuyền dây thừng, phao xuống cho thanh niên này và bảo: “Lên bờ đi, cứ bơi hoài chịu không nổi đâu”, nhưng thanh niên chỉ giữ lấy phao mà không chịu lên bờ. Lát sau, thanh niên này tiếp tục bơi từ dưới chân cầu Nguyễn Tri Phương đến Xóm Củi. Lực lượng công an, dân phòng chạy theo để đón bắt.

tt

Bơi giữa dòng kênh hơn 30 phút, có thể do quá lạnh nên thanh niên này đã từ từ bơi sát vào bờ phía bên đại lộ Võ Văn Kiệt, Q.5 rồi nhờ một người đàn ông kéo lên.

Dù trước đó, nhiều người dân bức xúc: “Lên đây dân đánh cho một trận vì tội ăn trộm”, thế nhưng khi thấy thanh niên này co ro vì quá lạnh – nhiều người đàn ông liền cởi áo cho thanh niên này mặc.

… (hết trích)

Continue reading “Tin hay cuối năm”

Dì Tám và dịch vụ khách hàng


Ông F. là một VIP (nhân vật đặc biệt quan trọng) theo đúng nghĩa của từ này. Là Giám đốc điều hành của một tập đoàn khách sạn khét tiếng trên thế giới, ông F. còn là sáng lập của một trường học danh tiếng ở Thụy sĩ về dịch vụ khách sạn và du lịch. Bước chân ông ấy đã đặt lên gần như không thiếu địa danh nào, mà những cái tên chỉ gợi nên nỗi thèm muốn một chuyến lãng du đầy thú vị. Continue reading “Dì Tám và dịch vụ khách hàng”

Đi bộ thì tốt cho sức khoẻ


Sáng nay đi làm online forum theo lời mời của báo SGTT với chủ đề: “Bảo vệ sức khoẻ thời bão giá”

Với tôi, một thầy thuốc và một người đi làm ăn lương, đây quả là một vấn đề nan giải. Vì nói đến y tế là nói đến thực phẩm, thuốc men. Khi mọi cái đều lên giá vùn vụt như bây giờ, mang danh BS để khuyên bà con ăn làm sao, dùng thuốc làm sao để tốn ít tiền mà vẫn giữ gìn được sức khoẻ, e rằng láo khoét với nhân dân quá chừng!

Một nền y tế tốt, hiện đại không bao giờ là một nền y tế rẻ tiền được, tôi cam đoan thế! Ngay cả với những nước Bắc Âu với hệ thống y tế cực kỳ tốt mà tôi đã chứng kiến, nếu không có phúc lợi y tế, bảo hiểm, thử hỏi dân chúng có kham nổi chi phí y tế với đồng lương cao chót vót của họ hay không?

Continue reading “Đi bộ thì tốt cho sức khoẻ”