Author Archives: Dr. Nikonian

About Dr. Nikonian

TS-HS-VN

Người chết dạy kẻ sống


Cho đến thời điểm viết bài này, đã có 7/18 bệnh nhân tử vong đang chạy thận nhân tạo ở bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình. Nhìn từ góc độ chuyên môn, khi gần một nửa bệnh nhân cùng trở nặng với một bệnh cảnh và lần lượt ra đi trong những thời điểm rất gần nhau, thật khó qui cho bệnh lý gốc là suy thận giai đoạn chót được. Mau mắn gọi đây là “sốc phản vệ” dường như cũng có phần vội vã khi chưa có kết luận của cơ quan điều tra và giới chuyên môn. Mặt khác, danh từ “sốc phản vệ” đã hàm ý may rủi, “trời kêu ai nấy dạ”, nên nó không giúp làm sáng tỏ những nguyên nhân khác, nếu có. Và nếu thật sự là sốc phản vệ, cuộc điều tra phải chỉ ra được chất gây phản vệ đồng loạt đó là chất gì, vì sao mà nó lọt vào được qui trình chạy thận nhân tạo được?
Tiếp tục đọc

Vì sao phải quan tâm đến chánh trị?


Hôm qua có bạn inbox khuyên tôi đừng quan tâm đến chánh trị nữa, lo việc chuyên môn thôi cho lành. Lại còn nhắn nhủ cái nghề tui kiếm cơm không liên quan đến chánh trị. (?)

Tui mời bạn làm thử một phép tính:

– Nhà bạn cứ cho là 4 người, tiêu pha vừa phải cũng phải 30T một tháng (kể cả tiền ăn học cho con ở trường bèo bèo). Bạn đã đóng VAT 10%, vị chi là 3 triệu. Chưa kể nhiều thứ thuế phí khác nữa. Tiếp tục đọc

Tại sao phải xin phép để nghe nhạc?


Nhân việc trường ĐH Y khoa Huế phải “vất vả để xin phép hát Nối vòng tay lớn”, tôi có mấy lời thưa với các đồng nghiệp cố đô như vầy:
– Đừng có hao tâm tổn trí tìm cách chứng minh âm nhạc TCS là đẹp, là hay với cục biểu diễn nghệ thuật. nhiều khi cái sự cấm cản này cũng chỉ vì một động cơ duy nhất là kiếm thêm tí tiền, dek ăn nhậu gì đến nhạc thuật!

– Âm nhạc là vô biên vô lượng. Tôi thích thì tôi hát, tôi nghe, đố cục nào bộ nào khiến được tôi thích bản này, ghét bản kia. Nhạc là ta, ta là nhạc. Tính chất duy ngã của âm nhạc thì dek cần xin phép để được hưởng thụ. Mà mình là thầy thuốc, BS, TS, GS y học, hà tất phải hạ mình giải trình với một đám đầu đất tai trâu. Há chẳng ô cái danh kẻ sĩ đất Huế lắm ru?

– Tôi thấy vầy nè: nó cấm kệ tía nó, cho nó cấm. Mình không trình diễn mấy bài nó cấm. Nhưng cứ để nguyên danh sách các bài đó trong chương trình. Tới tiết mục đó, mình cho chiếu lên màn hình mấy dòng đại để như vầy: “Xin cáo lỗi cùng khán giả, tiết mục này phải cắt bỏ theo quyết điịnh của đc XYX (nêu đích danh lun) từ cục Biểu diễn, Bộ Văn hóa”

Rồi mình nháy nháy mấy em sinh viên bắt nhịp chơi một màn đồng ca “Nối vòng tay lớn” tự phát từ phía khán giả.

Rồi mình chíu chíu đèn màu lên màn hình mấy chữ ni (màu tím Huế càng tốt): 4C!

Em xin hết.

Ly rượu mừng hay một giấc mơ bị đánh cắp


“Mưa hoàng hôn, năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù
Tủi thân nhớ bao ngày qua
Mưa ngùi thương nhòa trên giòng sông Hồng Hà
Ôi còn đâu vàng son mùa thơ hiền hòa
Đau lòng Tháp Rùa, Thê Húc bơ vơ, Thành Đô xác xơ!
Cô liêu trong nỗi u hoài Lòng người sống lạc loài
Thê lương mềm vai gầy Bao oan trái dâng tê tái
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày …” Tiếp tục đọc

Nghĩ về cái đẹp khi uống rượu


Trong một đêm mùa đông ở Kyoto, tôi được dự một bữa tiệc rượu nhớ đời: chủ tiệc là hai ông Hiệu trưởng và Khoa trưởng khoa Nội tiết, ở một khách sạn 6 sao. Người phục vụ là một thiếu nữ Nhật đẹp tuyệt trần trong bộ kimono truyền thống, đội trên đầu một mâm đủ loại chén ngọc nhiều màu sắc để khách nhón lấy, rồi mới nhẹ nhàng rót từng chung rượu cho khách. Tiếp tục đọc

Bắt chước Zorba, ta nhảy múa…


“Anni, amori e bicchieri di vino, nun se contano mai.” (Năm tháng, tình yêu và rượu nồng, xin đừng đong đếm)
__________________________________

Người nói 50 tuổi là “tri thiên mệnh”, hiểu được lẽ trời. Tôi nay đã vài năm bước qua ngưỡng 50 ấy, nhưng chưa hề dám nhận mình hiểu được lẽ biến dịch của trời đất. Chỉ nhẹ nhàng mà thấm thía vào lòng một điều duy nhất: không điều gì là không thể trong cuộc đời này!

Thực vậy, số phận cho tôi một cuộc sống với quá nhiều trải nghiệm: sung túc, đói nghèo, khổ nhục, tù đày, vinh quang, cay đắng, muộn phiền… có đủ. Tôi đã từng cảm ơn Thượng Đế về những giây phút hân hoan tột cùng, thậm chí những muốn yên nghỉ trong khoảng khắc đó. Tôi cũng đã âm thầm thở than cho sự nhọc nhằn của số phận mình, mà nếu có kể ra chắc chẳng mấy người tin. Hay cũng đã có một thời gian rất dài, lòng tôi lặng lẽ, trơ lì với mọi biến dịch của đời mình…

“Thôi kệ, sao cũng được!”, tôi đã từng nghĩ thế mỗi ngày…

Ấy là “khi người ta trẻ”, lòng người ta còn đủ nhạy cảm để vui, để buồn. Mà nhiều khi những vui buồn ấy lại từ những prejudice (định kiến) khắc hoạ vào lòng từ hồi nào không biết. Người ta sống, người ta nghĩ, và người ta buồn vui theo những định đề đã sắp đặt ấy, một cách vô thức.

Đó là cách những người trẻ tự cầm buộc lòng mình, làm mình sung sướng, đau khổ, tổn thương… về những định đề non nớt ấy.

Cho đến khi tóc chẳng còn xanh, mới giật mình nhận ra điều ấy. Khi đối diện với lẽ tử sinh của chính mình, mới thấy chẳng có điều chi có nghĩa trong đời. Đủ lặng để thấy một ngày mặt trời lên, mây xanh nắng vàng là quí giá. Đủ dịu dàng để thấy lòng yêu thương vô hạn khi lọn tóc non tơ của con gái loà xoà trên má. Và đủ an yên để mỉm cười trước mọi thị phi tuế toái của người đời.

Khi người ta không còn trẻ, người ta mới lột ra được từ từ những định kiến, những ám ảnh thời niên thiếu, để trở về trạng thái lòng không-trí rỗng, trần truồng về tâm thức như một hài nhi.

Trong những ngày như thế, tôi cặm cụi làm lại bản thảo của “Đời như giấc mộng”, gom lại những trang viết từ vô thức, đầy ám ảnh như một cách nhìn lại đời mình, như một câu chuyện kể lan man, chắp nối từ rất nhiều ký ức.

Và tôi biết đời tôi sẽ trôi qua rất nhẹ…

Tôi đã sống, và đã mắc nợ nhiều người quá!

Những vô thức, tiềm thức trong những trang viết này ắt đã hình thành từ ngày tôi kết tinh từ khí cha huyết mẹ mà thành. Và chiều nay, có một gã 50 đang nhớ cha nhớ mẹ, để dâng lên cha mẹ hắn những dòng đầy biết ơn này.

Sài gòn, một chiều mây xám

4.11.2016