Trời mưa ăn lẩu vịt miền Tây


Con vịt miền Tây, cũng như con gà Bình Định, béo mập nhiều mỡ. Chúng được hưởng nhờ ruộng đồng phì nhiêu, chỉ cần ăn lúa mót cũng đủ phủ phê. 
Khác với con gà tre, con vịt cỏ còm nhom như con dơi ở miền Trung, miền Bắc. 

Trời mưa, ăn cái lẩu vịt mà cứ nghĩ như đang nuốt cả cái trù phú của Nam bộ vào lòng. 

Phì nhiêu phú túc là thế! Vậy mà đàn ông chìm trong men rượu, đàn bà lưu lạc muôn phương làm gái, tệ nạn tràn lan… Cái tội tày đình đó do ai, nếu không đổ thừa được cho thực dân đế quốc?
Không phải tự nhiên ma trong Cánh đồng bất tận, Nguyễn Ngọc Tư dùng hình ảnh chôn sống bầy vịt chạy đồng để ẩn dụ về cái lụi tàn về phong hoá của một nông thôn đã từng no ấm!

“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

Vùi con đỏ dưới hầm tai vạ”…

Thưa Ức Trai tiên sinh, Người tiên tri chi buồn quá thể!

Advertisements

Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo


Trong một note-vẫn-hay-như-mọi-khi của mình, nhạc sĩ Tuấn Khanh có thuật lại câu chuyện của ông Ngãi Vị Vị, một nhân vật đối kháng bị chính phủ TQ phạt một số tiền lớn. Âm mưu đó phá sản vì ông ta được vô số người dân TQ ủng hộ, quyên góp để đóng số tiền ấy. Trong đó, CÓ NHIỀU NGƯỜI NÉM TIỀN VÀO NHÀ ÔNG RỒI BỎ CHẠY (nhấn mạnh)

Continue reading “Nghĩ về quyền được làm việc phải đạo”