Vì sao âm nhạc chỉ chảy một chiều?


Thời tiếp quản, dân Sài gòn đói vêu mỏ. Đói ăn, thèm ngọt, thèm thịt cá, thèm âm nhạc. Loa phường chát chúa, nghe không nổi. Cuốn băng cassette thì quí như vàng, thâu lui thâu tới nát bét đến nhão nhẹt mới thôi.

Continue reading “Vì sao âm nhạc chỉ chảy một chiều?”

Advertisements

Cá chết, cơn giận dữ của nhân dân và bọn điếm bút


Đã từng gặp những trường hợp ngộ độc chì trong thời bao cấp, người ta sản xuất bình accu trong khu dân cư, trẻ em hít hơi chì mà chết não.

Đã từng xử trí những trường hợp ngộ độc thuỷ ngân, cyanure ở thợ đào vàng miệt Tánh Linh, Bình Thuận. Continue reading “Cá chết, cơn giận dữ của nhân dân và bọn điếm bút”

Viết cho người trẻ hôm nay


Tôi đã đi biểu tình từ nhiều năm trước với một thái độ bình thản đặc biệt. Không vui không buồn, thậm chí còn phải vượt qua nỗi lười nhác cố hữu để bước chân xuống đường giữa trời nắng nóng.

Nóng, mệt, ngột ngạt lắm, nhưng phải đi.

Đi với người Sài gòn, với đồng bào mình.

Continue reading “Viết cho người trẻ hôm nay”

Về case-study mang tên Tôn Nữ Thị Ninh


Như một người đàn ông, tôi có thiện cảm với bà Tôn Nữ Thị Ninh (TNTN).

Tuy không đẹp, nhưng dáng dấp bà ta thanh nhã, khác với những khuôn mặt u nần, nung núc thịt và mỡ mà ta vẫn thường thấy trên báo Nhân dân hay các chương trình thời sự.

Tuy là chính khách Việt Nam, bà ta lại có học vấn.

Continue reading “Về case-study mang tên Tôn Nữ Thị Ninh”

Sài Gòn ký ức phở


Chiều nay coi piano recital xong thì dẫn con gái nhỏ vô quán phở năm xưa hay ngồi, khi còn đạp xe đạp cót két đi dạy thêm thời sinh viên và những năm đầu mới ra trường làm nhà nước.

Vẫn địa chỉ ấy, vẫn cái nồi nghi ngút khói và những bộ bàn ghế inox ấy. Vẫn căn nhà bừa bộn, đồ đạc bám bụi vàng và mồ hôi mồ kê nhễ nhại khi ăn tô phở nóng. Thay đổi có chăng là cái LCD treo trên tường. Continue reading “Sài Gòn ký ức phở”