Chuyện nhảm forum


Lần đầu tiên, tôi tham gia một forum nước ngoài về kỹ thuật. Nói thực lòng, chả phải vọng ngoại, nó là một trải nghiệm cực kỳ thú vị so với các forum xứ mình (đặc biệt là nhiếp ảnh). Ở đó, bà con mình chém gió, so hàng, mạt sát nhau, thậm chí cả lừa nhau… (không vơ đũa cả nắm nhưng đa số là vậy, chán lắm!). Các nhóm FB cũng không là ngoại lệ.

Còn trong forum này, mình học hỏi được rất nhiều từ các bậc cao nhân về kỹ thuật. Họ giảng giải giản dị, khiêm tốn và chi tiết cho một gã newbie. Một bạn chỉ vẽ rất cặn kẽ về nguyên lý, kỹ thuật chạy rà máy, burn-in động cơ và kết thúc bằng một câu rất cô đọng: “don’t baby your bike!”. Mà mãi sau này, tôi mới biết bạn ấy là kỹ sư kiểm tra động cơ của hãng máy bay Lockheed.

Mà nhất là đọc được nhiều ký sự rất thú vị về các chuyến rong ruổi đường xa của họ. Nhiều người cực kỳ hài hước, thông minh…, đến nỗi đọc về chuyện xe pháo mà cứ cười mỉm một mình.

Ví dụ cái nè:

Một bạn than cái xe tau nó nóng quá, tao ngồi lên muốn phỏng d. (balls – nguyên văn). Bạn kêu ca cái lớp cách nhiệt dán dưới yên nó mắc bà cố, tính trên inches vuông.
Thế là một bạn khác comment thế này: “Để tiết kiệm tiền, tao nghĩ mài dán m. nó d. mày lại OK và ngon bổ rẻ chớ gì :-))))

Lại có một bạn than thở, tau mê xe quá, mà tau 55 tuổi rồi, tau đi chiếc này thấy “hipster” quá (tạm dịch: ngựa, chip hôi, teen). Một bạn khác phang ngay: “tau 76 – bảy sáu- tuổi rồi, ngày nào tau cũng chạy xe giang hồ với 3 đứa bạn già đã thay khớp háng (hip transplantation). Mày có nghĩ tau phải xấu hổ là “hip-ster” hông? :-)))) (chơi chữ độc hơn thạch tín)

Chả phải gái teen, mà đến giờ này tôi vẫn còn ngạc nhiên về sự thú vị (lẫn độc ác) của con người trên mạng.

Chơi chút forum ngoại nhập để học hỏi mà cứ ngẫm nghĩ xét lại về cái câu “Việt Nam minh châu trời đông” (?) Từ thuở nào, người Việt mình đối xử với nhau (trên mạng lẫn ngoài đời) đầy ẩn ức, đố kỵ, ganh ghét… đến thế?

Vì quen nên thương, hay thương nên đành phải nói chữ “quen rồi”?

 

Advertisements

Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*


Suy cho cùng, mọi loại âm nhạc thì cũng chỉ là các dạng âm thanh. Nhưng là loại âm thanh đắt tiền nhất, so với vô vàn âm thanh rất thực và hỗn độn của đời sống. Từ những phòng ghi âm tân kỳ, không một tạp âm, người ta trình tấu, ghi lại, đóng gói những âm thanh ấy vào CD, đĩa vinyl… thành những thành phẩm thương mại. Để rồi những vật phẩm chứa âm thanh đó đến tay người nghe, lọt vào một dàn máy từ cấp độ xe kẹo kéo cho đến high-end cao cấp. Từ đó, chúng mới hoàn thành khâu cuối cùng của ba chặng đường từ sáng tác, biểu diễn đến cảm thụ âm nhạc. Tuỳ theo tính chất của mỗi hệ thống nghe nhìn, âm thanh ấy lại được “mở bung” ra thành sóng nhạc, đi vào lòng người qua thính giác. Continue reading “Nghĩ vụn về âm nhạc "high-end"*”

Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!


“Take my hand, take my whole ride too”

______________________________________________________________

Xét về nhiều mặt, cây đàn piano là một sinh vật vô cùng nhạy cảm và không ưng xê dịch. Chỉ cần một chuyến dọn nhà, bưng lên để xuống, kéo qua vài đoạn hành lang, hệ thống sound board với lực căng dây lên đến 70 tấn của nó đã rùng mình kinh động. Chỉ một chút di lệch thôi, cũng đủ làm bộ dây chênh đi vài Herzt, mà những đôi tai không rành rẽ sẽ không cách gì nhận ra. Nhưng cái chênh lệch vi tế đó vẫn còn, nó làm cho âm thanh đùng đục, nó làm mất độ ngân nga trong trẻo của bè tay phải, làm u tối cái vang động như sấm rền của bè tay trái. Continue reading “Nhạc nồng, đêm vắng, xe khuya!”