Đưa cháu bé xấu số về an táng (nguồn: báo Thanh Niên)

Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương

 

LeUyenPhuong1972 

Đề từ

“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”
(Tình khúc cho em – Tuyển tập Yêu nhau khi còn thơ 1960-1967)
 

Với cặp tài tử-giai nhân Lê Uyên và Phương, tôi chỉ là kẻ hậu sinh, chưa một lần được diện kiến cho thoả lòng hâm mộ. Trong âm nhạc, tôi là gã tài tử chẳng biết gì thấu đáo. Mà âm nhạc của họ thì đã đi trước thời đại một quãng quá dài. Âm nhạc của họ vừa mang tính vị lai, vừa thở cái cái hơi thở của hậu hiện đại và dã thú (fauvisme). Như một bức tranh đầy những mảng màu nguyên thuỷ của Matisse, âm nhạc của Lê Uyên Phương phơi bày những cảm giác nguyên tuyền nhất của đời sống tình nhân, với rất nhiều mê đắm không che dấu, không bị khuất lấp bởi những ẩn dụ rối rắm, hay những uyển ngữ khuôn sáo. Nhạc của họ trình bày những khắc khoải muôn thuở của tình yêu, nỗi chia ly, ranh giới của sự sống-cái chết…, như nó đã hiện hữu trong những tác phẩm hậu chiến của Eric Maria Remarque. Như những nhân vật của Remarque, đôi tình nhân này đã yêu và đã hát theo cách như thể ngày mai họ chết, buông nhau ra là chết, thiếu vắng nhau là chết…

Làm sao tôi có thể viết cho đầy đủ về họ? Viết một biên khảo, chú giải về Lê Uyên Phương đã là mộng ước trong nhiều năm nhưng đành thúc thủ, vì cả thời gian và vốn hiểu biết nhỏ nhoi của mình so với âm nhạc ấy.

Tôi chọn cách ghi chép những suy nghĩ lan man và đã tồn lưu trong tâm trí trong rất nhiều năm tháng. Khi viết xuống những dòng này, tôi ao ước âm nhạc ấy không bao giờ lịm tắt đi, như chúng ta đang thấy.

Với Lê Uyên Phương, tình yêu đã là một nghi lễ, đầy đau thương và khắc khoải. Nhưng đời sống hôm nay quá ồn ào để nghe lại Lê Uyên Phương, người viết tụng ca tình yêu hay nhất mọi thời đại.

Hãy giữ lòng thinh lặng để nghe họ hát, sau khi đọc những ghi chép không đầu không đuôi này!

 Sài Gòn, Đà Lạt, Lê Uyên và Phương

Vung_lay_cua_chung_ta

“Một chiều nào chúng ta.

Một chiều nào thiết tha.

Ngày đầu hè tình nở thắm tươi.

Biết đâu buồn vui.

Mai sau khi gío Thu về.


Anh, anh ơi sao lòng vấn vương?

Dang đôi tay ôm vào mến thương.

(Còn nắng trên đồi – Tuyển tập Yêu nhau khi còn thơ 1960-1967)

Ký ức Sài Gòn là mùi bắp rang bơ trên hè phố Lê Lợi, là chiếc thang cuốn ở rạp Rex, là tờ Thiếu Nhi của bác Nguyễn Hùng Trương còn thơm mùi mực ở nhà sách Khai Trí. Và cả cảm giác tiếc ngẩn ngơ khi chiếc máy bay chạy pin đầu tiên bị hư nữa.

Ký ức Đà Lạt là “sương mù dày đặc đến xắt ra được” (trích Minh Quân), là Giáo Hoàng Học Viện Pie X nơi bố C. đã học, là cuốn Thần Mã của thầy giáo dạy toán Hoàng Đăng Cấp, là ban kịch Thụ Nhân của Viện Đại học Đà lạt…

Và còn gì nữa? Âm nhạc của Lê Uyên Phương. Âm nhạc của đồi thông xanh, của sao trời lấp lánh trong những “Đêm chợ phiên mùa đông”, của căn phòng nhỏ nồng hơi ấm tình nhân, của gối chăn nhàu nhĩ còn vương vấn da thịt người tình… Âm nhạc ấy đã làm cho ký ức Đà Lạt trở thành một thực thể sống động, vô cùng thân quen, gần gũi…, mặc dù 40 tuổi mới đặt chân đến Đà Lạt lần đầu (?)

Có gì lạ đâu? Đến Đà Lạt, lên đồi vắng, ngồi dưới một gốc thông già, nhìn mây bay và một iPod trong túi áo. Với Lê Uyên Phương, Đà Lạt đã trở thành phi thời gian, phi không gian. Gã trung niên đến Đà Lạt lần đầu mà cứ tưởng như một nơi chốn thân quen để quay về, nhìn lại những cuộc tình đã đi qua…

Có loại âm nhạc nào quay ngược được thời gian như thế, ngoài âm nhạc của Lê Uyên Phương? Âm nhạc ấy, vẽ ra chân dung đắm đuối nhất của tình nhân. Và chân dung ấy, mọi kẻ đang yêu, đã yêu đều thấy mình trong đó…

Lê Uyên Phương và Đà Lạt, ai đã làm cho ai trở thành bất tử?

 Cặp duet của nỗi chia lìa

 06

“Sống bên nhau ngọt ngào
Dù đời buồn hay vui mau
Sống cho nhau mặn nồng
Vì ta không còn
Còn cho nhau tiếng cười
Còn nhớ bóng dáng người tình ấp ôm
Đến khi lìa cõi đời gắt gao .

Sống bên nhau dịu dàng
Dù đời làm ta khô khan .
Sống cho nhau nụ cười vì ta yêu người
Vì ta yêu mãi người
Vì biết sẽ có ngày nhìn thấy nhau
Mắt môi lạnh mất rồi .
Khóc thay người”

(Yêu nhau trong phận người)

 Lê Minh Lộc, tên của người đàn ông và Lâm Phúc Anh, đã xuất hiện trong ký ức tôi trong thập niên 70, qua chiếc TV đen trắng. Gầy guộc, tóc hippies phủ gáy, người đàn ông ngồi đệm đàn và người đàn bà mặc áo dài đứng hát. Cứ mỗi lần thấy họ, mẹ tôi lại chép miệng thương cảm. Có gì đâu! Với một khối u ở bàn tay trái, thấy rất rõ trên TV, cộng với hình hài gầy guộc, người ta đồn đại đó là một khối ung thư. Khi khối u đó rụng, người đàn ông sẽ qua đời.

Lúc ấy, cặp du ca của chúng ta cũng thật sự tin như vậy. Cho đến khi sang Mỹ kỳ hậu chiến, khối u ấy mới được xác định là chứng loạn sản sụn, một khối u lành tính. Nhưng chúng ta phải thành thật biết ơn khối u ấy. Mang ám ảnh về một căn bệnh hiểm nghèo, nên cách họ hát mới tha thiết và đắm đuối làm sao! Họ lắc lư theo nhạc, nhìn sâu vào mắt nhau như thể đây là lần cuối họ càng được hát cùng nhau. Không cần họ buông đàn để ghì chặt lấy nhau, dường như họ đang mê mải làm tình, “đốt nóng truy hoan cho thiên đường này”, để khi buông nhau ra là yên giấc nghìn thu.

Họ cùng hát lên nỗi buồn của tình nhân tuyệt vọng!

Du ca là âm nhạc của tình nhân, của đàn ông-đàn bà. Nên du ca đã soi bóng không biết bao nhiêu tình nhân bất tuyệt từ John Lenon- Yoko Ono, Bob Dylan – Joan Baez, Trịnh Công Sơn-Khánh Ly… Những cặp duet bất tử đó, hát cùng nhau về niềm vui, nỗi buồn, sự chết, thân phận, chiến tranh, hoà bình…Nhưng chẳng ai có thể hát về cái chết và sự chia ly với một nỗi buồn tuyệt đẹp như Lê Uyên và Phương. Vì cách họ hát, cách họ nhìn nhau…, đã như thể họ đang đếm ngược giây phút bị chia lìa nhau bằng cái chết. Nỗi đau đớn đó, đã được hoán chuyển bằng niềm ham sống với, và sống cùng nhau từng giây từng phút.

Khi trình bày cái chết như một nỗi buồn chia ly và như một phép trừ những ngày tháng còn lại, Lê Uyên và Phương đã làm cho niềm tuyệt vọng và âm nhạc của họ trở thành bất tử.

 Âm nhạc chỉ cho tình nhân

Tranh Lê Uyên Phương

Tranh Lê Uyên Phương

 
 
 

 

Hãy ngồi xuống đây
như loài thú hoang yêu nhau ngoài đồng
duới nắng ban mai
phô thân trần truồng kiếp sống hoa sơ

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này

Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
cho da thịt này đốt cháy thương đau
cho cơn buồn này rót nóng tung hoang
cho thiên đường này bốc cháy
trong cơn chia phôi chia phôi tràn trền

Hãy ngồi xuống đây
bên con vực này ngó xuống thương đau”

(Hãy ngồi xuống đây – Tuyển tập Khi loài thú xa nhau 1967-1969)

Âm nhạc của Cung Tiến là âm nhạc của đêm thâu và chỉ nghe một mình, để thấy trong “những đêm sao mờ, lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”.

Còn âm nhạc Lê Uyên Phương là âm nhạc của tình nhân viết cho tình nhân. Âm nhạc ấy đầy nắng, gió, sông, suối, sương mù…Âm nhạc rã rời như chính thân xác sau cuộc truy hoan mê mải đó chỉ có thể nghe chung với một người tình mê đắm. Âm nhạc đó cần sự thinh lặng của thân xác lẫn tâm hồn. Mà trong đời người, giây phút nào là thinh lặng tuyệt đối hơn khoảng khắc ấy?

Phạm Duy biến hoá thang âm ngũ cung như một phù thuỷ. Trịnh Công Sơn mang giai điệu Huế chậm rãi vào nhạc của mình. Vui có, buồn có…

Nhưng đừng mong tìm ra một dấu vết dân nhạc nào trong âm nhạc của Lê Uyên Phương. Nhạc của họ là Valse, Slow rock, là Rumba… với những điệu thức, hoà âm Tây phương giản dị, không chút cầu kỳ. Vậy mà nhạc họ buồn, da diết, cho dù đó là nhịp ¾ của một điệu Valse rộn rã. Vì họ hát về một ngày vui chóng qua, về “một đêm chợ phiên mùa đông” sắp tắt, một ngày “nắng lên đồi” qua mau… Họ dẫn người nghe nhạc đi qua tình yêu của họ và chỉ ra cái tận cùng của tình yêu đó là sự mất mát, chia cắt vĩnh viễn bằng lưỡi hái tử thần.

Viết Valse mà buồn thảm, nhẹ nhàng và sang trọng đến vậy, hoạ chăng chỉ có Chopin với Valse l’Adieu và HỌ.


Đêm chợ phiên mùa đông – Valse, Lê Uyên Phương

Đà Lạt-Paris tuy xa mà gần

Một hoạ phẩm của Lê Uyên Phương

Một hoạ phẩm của Lê Uyên Phương

 

“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”

 

(Tình khúc cho em – Tuyển tập “Yêu nhau khi còn thơ” 1960-1967)

Bên bờ sông Seine, Cung Trầm Tưởng đã viết về một “người em Paris với tóc vàng sợi nhỏ, chờ mong em chín đỏ trái sầu…”

Nhưng vì sao một thầy giáo trung học ở xứ Đà Lạt mù sương, chưa một lần đến Paris, lại có thể viết được những ca khúc tràn trề nhục cảm và đầy chất hiện sinh như thế? Những ca khúc của Lê Uyên Phương, đã là sự biểu đạt bằng thơ và nhạc tư tưởng hiện sinh của Jean Paul Sartre. Và đặt nó vào trong một bối cảnh Việt Nam thời chiến: Đà Lạt.

Không chỉ bằng sức mạnh của ngôn từ, âm nhạc ấy đẹp đẽ, khai phóng và hoàn toàn có thể sánh ngang với những trước tác hiện sinh khác của Albert Camus, Jean Paul Sartre, hay “Buồn ơi chào mi” của Francois Sagan…

Càng nghĩ, càng thấy muôn phần kính phục cho cái thượng tầng văn hoá ở miền Nam hồi ấy. Chỉ cần sự sản sinh ra hai khuôn mặt tình nhân du ca như Lê Uyên và Phương, văn hoá ấy đã vươn đến tầm “universal” và phi thời gian tính rồi.

Hèn chi, mỗi khi nghe đến nhạc ấy thì cái lòng thương tiếc miền Nam lại trỗi dậy, da diết và buồn thảm lạ lùng!

Bản thánh ca tình yêu đang tắt

Âm nhạc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy… đã hồi sinh, đã sống lại trong lòng công chúng. Ngay cả trong những lúc bị cấm đoán khắc nghiệt nhất.

Nhiều ca sĩ đã hát họ, với những cách biểu đạt lạ lẫm nhưng chẳng thể nào sánh nổi với những thanh quản bằng vàng của Sài gòn năm ấy. Nhưng ít nhất, vẫn còn người hát!

Nhưng vì sao, rất ít người trẻ hôm nay biết đến và hát Lê Uyên Phương, dù họ đã và vẫn yêu như hai người du ca trẻ năm xưa.

Vì tình yêu thời thổ tả hôm nay không đủ mê đắm?
Vì xã hội đảo điêu đến độ không có chỗ cho tình nhân dịu dàng?
Hay vì Đà Lạt, cái nôi của âm nhạc ấy đã bị tàn phá?

Ai biết xin chỉ giùm! Để âm nhạc ấy không chết, không lụi tàn như một ngọn nến thơm của đêm sinh nhật thời niên thiếu.

Âm nhạc ấy sống lại và vang lên nỗi buồn tuyệt đẹp của nó, thì há chẳng phải nhiều cuộc tình oan khốc hôm nay đã được cứu rỗi lắm sao?

“Em ơi! quên đi bao nhiêu xót xa
Những chiều thiết tha bên nhau
Em ơi! xin em, xin em nói yêu đương đậm đà
Để rồi ngày mai cách xa

Anh ơi! bao nhiêu tang thương
mỗi khi đã rời giấc mơ yêu đương
Anh ơi! xin anh, xin anh cúi trên cơn mộng dài
Để chờ ngày mai lên nắng”

(Lời gọi chân mây – Tuyển tập “Yêu nhau khi còn thơ” 1960-1967)

 Làm sao những người trẻ hôm nay có thể giết nhau vì tình, khi đã hát với nhau một tình khúc buồn bã và thơ mộng đến như vậy?


(Tình khúc cho em – Lê Uyên Phương)

____________________

Mùa mưa Sài gòn, cuối tháng 7.2013

 

72 thoughts on “Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương

  1. SAIGON 6

    Mot bai viet tuyet voi thua Bac si,cang doc nhung dong chu trong bai ,toi khong the nao cam duoc cam xuc thon thuc ,ray rut cua nhung noi niem uat nghen nao long ve mien qua khu chot xa chot gan. Cam on Bac si goi mho lai trong toi nhung cam giac tuyet voi ,buon thuong nam cu.

    1. Dr. Nikonian Post author

      Cảm ơn bạn. Tôi mắc nợ người nhạc sĩ tài hoa bài viết này hơn 20 năm mới viết ra được.

  2. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Hai, 29-07-2013 | doithoaionline

  3. Thuong Nguyen

    Em đọc đến 3 lần mới thấm được những gì anh viết. Cám ơn anh! Thế hệ chúng ta mắc nợ Lê Uyên Phương quá nhiều, nhưng thật tiếc là món nợ ấy không được ý thức một cách đầy đủ. Liệu ở thời buổi này, có thể tìm được một nơi nào đó với một khoảng lặng đủ sâu sắc và có một ca sỹ nào đủ trải nghiệm, đủ “thấm” để hát những tuyệt phẩm ấy? Không dễ chút nào, anh ạ. Những câu hỏi của anh ở cuối bài, theo em, cũng chính là câu trả lời rồi. Cám ơn anh đã giúp em và nhiều người tìm lại miền cảm xúc đầy ắp về Lê Uyên Phương…

    1. Dr. Nikonian Post author

      Bữa nào ghé mình nhậu, sẽ thết bạn một chầu Lê Uyên Phương (mặc dù hai gã đực rựa cùng nghe Lê Uyên Phương thì thật vô cùng phí nhạc)😀

      1. jazzy guy

        em năm nay 26 tuổi và em không có lấy 1 người bạn đồng trang lứa nào để chia sẻ như thế nào là “cầm chắc mối duyên bẽ bàng” hay “phong lanh giá môi xô nụ hôn” hay như thế nào là cái “nỗi buồn huy hoàng”…
        em là người trẻ thỉnh thoảng thích đọc trang cá nhân của bác sỹ nhưng phải đến hôm nay tự nhiên ước muốn được nâng ly với, được cuối môi chào🙂

    1. Dr. Nikonian Post author

      Trời, bạn đến nhậu là vui rồi, tại sao phải hứa?
      (có gì hú mình trước từ đầu tuần, để sắp xếp lịch nhậu cho cuối tuần nhé :D)
      Thân mến

      1. Thuong Nguyen

        Dạ, em sẽ gọi anh trước. Sắp tới, văn phòng bên em sẽ chuyển về quận 7, sẽ rất tiện để hẹn anh đấy, anh ạ🙂

  4. Hà Nguyễn

    Tôi đọc và cảm mến anh từ lâu, vừa rồi nhận được Bênh nhân cuối ngày có chữ ký của anh do Tuấn gửi từ SG, rất cảm kích! Lê Uyên Phương là cặp đôi tài sắc mà tôi rất ngưỡng mộ, hy vọng sẽ có ngày được gặp BS!🙂 ( tôi là nick Sóc Sơn, thời điểm anh viết bài ghép tim cho Saint Giong).

    1. Dr. Nikonian Post author

      Trời, trình độ em làm gì ghép tim được cho thánh Gióng😀
      Cảm ơn lòng tri ngộ của bác, hẹn ngày đi nhậu nhe bác

        1. Dr. Nikonian Post author

          Trời! Mấy chục năm rồi mà họ vẫn hát như thể buông micro là chết…
          Em đặc biệt thích giọng baryton của Lê Uyên, thô mộc nhưng vẫn mềm mại

          RIP, người tài hoa!

        2. Kim Dung/ Kỳ Duyên

          Cảm ơn Hà Nguyễn.
          Tôi đã nghe, và đã nhìn thấy những dòng nước mắt trên gương mặt của Lê Uyên, và của cả khán giả.

          1. Kim Dung/ Kỳ Duyên

            Mình cũng vậy em à.

            Cái đẹp, cái thiện ở giữa cuộc đời quá nhiều chán nản, xô bồ và cay đắng này, nhiều khi cho mình nương tựa. Chứ buồn lắm!

  5. Nguyễn Văn

    Chớ đùa với bác Nikonian! Lần đầu tiên em đọc trang của bác khi tình cờ theo đường dẫn về bài ” Con cái chúng ta có quyền được sống”. Em bắt đầu có ấn tượng về bác. Oh my god! một bài viết với tâm tưởng khá lạ lùng, rất hay và em bị bác lên đồng khi đọc bài viết này; nó giống như một loại vaccin viêm gan B chất lượng cao, tạo miễn dịch hiệu quả và hơn hết là không bị ” choáng phản vệ chưa rõ nguyên nhân”.
    Cảm ơn bác Nikonian về bài viết hay!
    Bác Nikonia cho em hỏi trong câu ” Vì xã hội đảo điêu(hay đảo điên) đến độ không có chỗ cho tình nhân dịu dàng?”

    1. Dr. Nikonian Post author

      Cảm ơn bác đã bắt giò quá chính xác. Em sửa liền, thưa bác! (lỗi typo “chưa rõ nguyên nhân”)😀

  6. Nguyễn Văn

    Làm sao những người trẻ hôm nay có thể giết nhau vì tình, khi đã hát với nhau một tình khúc buồn bã và thơ mộng đến như vậy?
    Em rất thích cách tiệp cận vấn đề của bác.
    Hôm nào có cảm hứng và thời gian rỗi, bác tiếp tục viết những bài dạng như thế này để chiêu đãi anh em nhé. Cảm ơn trước!

    1. Dr. Nikonian Post author

      Em đang ấp ủ viết về Cung Tiến. Nhưng chắc cũng phải sau một thời gian dài như bài này, vì di sản của họ quá vĩ đại

  7. Thu Huyền

    Cám ơn Bác sĩ về bài viết bởi cháu chỉ biết nghe nhạc, cảm nhận chứ không viết lên được thế này.

    Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
    Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

  8. Dr. Nikonian Post author

    … Chỉ một lần nghe, ta cũng có thể cảm thấy ngay đó là những khúc ca được sáng tác với cảm hứng âm nhạc đích thực, nhưng đó là một cảm giác không làm dáng và cũng không làm ra quá đáng, mà độ lượng, như là cố ý cầm lại vừa với tầm ngậm ngùi, ngao ngán của kiếp sống …

    … Tiếng nói mới đó, những “chansons de sanglot” đó, không biểu tỏ gì khác hơn là hạnh phúc ái tình giống như một hòn đảo mịt mù sương trong cơn giông thời đại. Bởi vậy mà ta nghe thấy nhiều đau đớn, nhiều nức nở đến thế. Chẳng phải là niềm đau mê man, mà là niềm đau sáng suốt: mắt mở thật lớn, ta nhìn nó đi thẳng vào tim ta đau nhói. Đó là tại sao những melodies đau đớn của PHƯƠNG – nơi ta có lẽ đã bắt lại được một machochisme huy hoàng – luôn luôn ở mode majeur. Cái “buồn majeur” là cái buồn sâu thẳm nhất trong âm nhạc có chủ âm.Và đó chính là “thú đau thương” đơn và thuần vậy ….

    Cung Tiến
    Sàigòn 20-2-1970

    Bonus các bạn đoạn comment cực độc của tác giả Hương xưa, Hoài cảm, Nguyệt cầm…

  9. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    Gửi BS
    Mình đã phải nghe cả hai ca khúc, đặc biệt điệu Valse- điệu nhảy nữ hoàng. Chỉ tiếc có lẽ đường truyền bị lỗi quá, em à.

    Phải là một tâm hồn rất nghệ sĩ mới viết được về một cặp nghệ sĩ như cặp Lê Uyên Phương này.

    Rất hay, và rất khó tả, vì các cảm xúc đó như chìm đắm trong một bối cảnh Đà lạt nói riêng, miền Nam nói chung của một thời xưa cũ, lãng mạn, buồn bã, và đẹp…

    Mình sống ở HN (cũ) từ bé thơ, nên ko hề biết gì về cặp nghệ sĩ tuyệt vời, mê đắm này. Họ đúng là đệ tử của Tình yêu. Nhưng khi đọc bài lại thấy rưng rưng, thấy đồng cảm. Có lẽ vì mình đã từng có những kỷ niệm tuyệt vời ở Đà Lạt, mùa mưa không ít lần.

    Nhớ có lần khi ngồi trên lưng ngựa, mặc chiếc áo batik đen trắng, với chiếc thắt lưng da và đôi bốt cao, một GS văn học phương Tây buột miệng cười bảo, sao đúng chất KD thế? Và chính mình, rất lạ, cũng thấy vậy. Có cảm giác có thể phi ngựa trên những con đường cao nguyên, hay dưới những rừng thông. Cứ tự hỏi, làm sao, một người phụ nữ HN lại có thể hòa hợp và cảm nhận với ĐL đến vậy?

    Và rất nhớ những khi ngồi nhâm nhi cafe trong những biệt thự trên đồi cao, nhìn ra ngoài trời, mưa rừng buồn bã, những khóm hoa lan, hoa tố cầu dịu dàng, nghe nhạc Trịnh…

    Nhưng mình vẫn tin, em à, cuộc đời này vẫn có những mối tình mê đắm, những tình yêu có thật. Và thật hạnh phúc cho ai đó, được “chạm” vào nó phải không em?

    Cảm ơn em, một bài viết đánh thức tất cả những “giác quan” đẹp và mê đắm của tâm hồn người đọc!

    1. Dr. Nikonian Post author

      Lê Uyên Phương là một hiện tượng âm nhạc chói sáng, không có lần thứ 2 trong bối cảnh miền Nam thời chiến tranh.
      Chị đến Đà lạt và nghe lại Lê Uyên Phương đi. Trên mạng có CD Khi loài thú xa nhau đó. Bảo đảm bà chị Hà nội sẽ rất phê đó😀

      Cảm ơn Chị đã bỏ thời gian đọc và chia sẻ

    2. Hà Nguyễn

      Đúng là vẫn có những mối tình mà “Love can touch just one time, but it can last for a life time”. Em nhìn vào mắt họ và hiểu họ sẵn sàng chết vì nhau! Cảm giác giống như khi nhìn cụ bà, dù đã bao năm đã qua, vẫn say đắm hồi tưởng về người tình của mình (Titanic)!

    1. Kim Dung/ Kỳ Duyên

      To@ Thuong Nguyen: Cảm ơn TN về sự chia sẻ.😀

      To@ BS: Chiều nay, mình đã vào mạng và nghe khá lâu cặp uyên ương này. Sẽ quay lại để nghe tiếp, em à

  10. Bbylicious

    Thich nhat cau ket cua bai viet.
    “Làm sao những người trẻ hôm nay có thể giết nhau vì tình, khi đã hát với nhau một tình khúc buồn bã và thơ mộng đến như vậy?”..
    Cam on Bac sy~ Le Dinh Phuong.

  11. nguoidalat

    Thiết nghĩ người yêu nhạc Việt cần cảm ơn 20 năm “chế độ ngụy quyền thối nát”, một xã hội dân chủ, thịnh vượng và rất lãng mạng dù trong chiến tranh. Nó như mảnh đất lành để cánh rừng âm nhạc văn minh sinh sôi, phát triển và tồn tại cho đến ngày nay.

    Các thứ quái gở như nhạc quần chúng, phong trào, nhạc tình công-nông-binh hoặc cái thứ quái thai gọi là âm nhạc cách mạng đã tự đào hố chôn mình sau vài chục năm cưỡng bức người nghe nhưng không thể chôn được nền âm nhạc văn minh trong lòng họ. Cám ơn bác sỹ.

  12. hungnn

    Cảm ơn Bác sĩ, bài viết của bác đã làm cho em cũng như bao người phải thổn thức (em nghĩ thế sau khi đọc các comment bên trên). Em tự hỏi, làm sao một người bận rộn như bác mà có thời gian để viết những bài sâu sắc và đầy cảm xúc như vậy.

    Em đã đọc các bài viết của bác từ cách đây mấy năm khi tình cờ phát hiện “Viết cho con khi có bằng lái xe” trên blog của bác, và đây là lần đần em viết comment.

    TB: Em là bệnh nhận tim mạch đã đặt stent nên dễ xúc động lắm!

    1. Dr. Nikonian Post author

      Mặc dù không hề có chống chỉ định nghe nhạc Lê Uyên Phương khi đã đặt stent🙂, tất cảm động khi đọc comment của bạn.

      Tôi đã nghe và nghĩ ngợi về Lê Uyên Phương trong một thời gian rất dài. Ít nhất là khi máy CD xuất hiện ở VN, dễ đã 20 năm nhưng chưa bao giờ viết nổi một dòng về họ. Cho đến khi tôi viết được những dòng rời rạc này chỉ trong 1 ngày…

      Còn nếu tính từ khi hình ảnh Lê Uyên Phương đập vào mắt tôi thì dễ đã 40 năm có lẻ…

      Chúc bạn an vui!

  13. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    BS à. Chị KD đã nghe LUP vào chiều mưa HN, buồn bã, và có bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Nên viết một bài thơ về Khúc ca này. Như cảm xúc tràn đầy trước Tình yêu đẹp của họ, dù sau này đôi ngả. Ít lâu nữa, khi mở Blog, chị cũng sẽ đưa vào, ở mục Tự bạch. Em à:

    Khúc hát chiều mưa

    Có một chiều em đã rất buồn
    Hà Nội sụt sùi u ám
    Hàng cây me ảm đạm
    Rũ mình dưới cơn giông

    Con nước lặng lờ dòng sông
    Thương nhớ
    Những ngày phù sa chở nặng
    Thuyền tình ngập nỗi đợi mong

    Ở đâu, bến bờ xưa cũ
    Gốc cây hoa gạo mới trồng
    Tơ non lá nhìn ngơ ngác
    Cỏ triền đê xanh ngút ngát lòng

    Đâu đó sầu thương Lê Uyên Phương
    Giọng ca vàng son một thuở
    Một thuở chuyện tình hoa nở
    Còn đây, thấm đẫm sắc hương

    Cao nguyên mưa rừng yêu thương
    Dấu chân hồng hoang một thuở
    Rêu phong nghìn xưa chốn cũ
    Cúc vàng một trời rạng rỡ
    Khúc hát mê đắm, bơ phờ…

    “Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
    cho da thịt này đốt cháy thương đau
    cho cơn buồn này rót nóng tung hoang
    cho thiên đường này bốc cháy
    trong cơn chia phôi chia phôi tràn trề”

    Họ hát như ngày mai giã biệt
    Một đời quấn quýt, một đời da diết
    Hư vô đón nhau về
    Ngân nga cung bậc
    Vòng nguyệt quế Tình yêu xe tơ
    Kết tóc

    Lòng bỗng rưng rưng muốn khóc
    Bến bờ đời người nặng nhọc
    Nếu ko có tình ngà ngọc
    Làm sao qua được đường dài

    Thời gian tàn phai, sắc đẹp tàn phai
    Chỉ có con tim ở lại
    Chở che, chèo lái
    Người thương

    Chiều Hà Nội đẫm ướt phố phường
    Khúc hát Lê Uyên Phương
    Nở trong mưa, đóa hoa vô thường
    Thơm ngát
    Chốn tựa nương…
    (31/7/2013)

    KD
    ——————————————

    .

  14. Thành Đặng

    Chào bác sỹ. Hôm bữa đi ăn ở quán Chân mây – 65 Nguyễn Văn Săng, phường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú. Vô tình đọc 2 câu cuối của bài Lời gọi Chân Mây. Nên em nghĩ người chủ có lẻ cũng thích Lê Uyên Phương lắm lắm. Hay mọi người đến ủng hộ và cùng nghe Lê Uyên Phương. Hy vọng bác sỹ thấy thích ý kiến nhỏ này.

    Chúc cuối tuần vui vẻ.

  15. thất phu

    Tôi,năm nay 63 tuổi một thời mê đắm Lê Uyên Phương,bài viết nói hết những cảm xúc của tôi thời đó,nghe Lê Uyên Phương hát chưa đủ phải xem họ hát nữa kìa mới thấy hết những khắc khoải âu lo về tình yêu sự chia xa và cái chết ,chiến tranh thời cuộc không len lõi được vào nhạc của họ chính vì thế nhạc của họ sẽ sống mãi,cám ơn BS một người chắc là trẻ hơn tôi có những cảm xúc sâu lắng như thế

  16. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN CHỦ NHẬT 4-8-2013 | Ngoclinhvugia's Blog

  17. HDTG

    cảm giác không thể nào tả được cho những ai khi nghe nhạc Lê Uyên Phương vào những buổi chiều mưa như Sài Gòn mấy ngày nay, càng khó tả hơn khi ngồi trên những tòa nhà cao tầng nhìn xuống phố..
    không biết bác sĩ Phương viết những dòng này ở đâu nhỉ, có nhìn xuống phố không?..

  18. góc nhỏ

    Xin phép BS cho phép được chia sẻ lại bài này.
    Cám ơn bác sĩ đã viết vể một cặp nghệ sĩ tài hoa một thủa

  19. Dung Ho

    Đọc những suy nghĩ đầy cảm súc, chân tình,sâu lắng của Bạn. Chúng tôi, thế hệ có tuổi, rất trân trọng,và mừng vui, khi còn thấy rằng: người trẻ vẫn biết yêu vẽ đẹp của văn , thơ, nhạc…trước 1975.Tính Nhân bản- Khai phóng-Dân tộc của nền giáo dục vẫn còn, như thế tiền đồ non sông , tương lai nòi giống vẫn còn…….Muôn vàn cảm kich một áo trắng nhân hậu VN.

  20. Pingback: Tin Chủ Nhật, 04-08-2013 « BA SÀM

  21. Pingback: Chuyện tình Lê Uyên và Phương: Những bí mật mới hé lộ | Kim Dung/Kỳ Duyên

  22. Pingback: Chuyện Kể Một Đời Người | Tulip Châu Sa

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s