Chuyện Air Vietnam


Một

Chị Y. là hôtesse de l’air[1] của Air Vietnam hồi trước. Con nhà giáo, nề nếp rất mực. Lại học trường Tây từ bé. Nên chị ấy đẹp, thanh lịch và sang trọng. Cứ một lần chị ấy đi bay về, mặc chiếc áo dài xanh nước biển có logo rồng vàng trên cổ, đồng phục của Air Vietnam thời đó, đường phố cứ như sáng lên với vẻ nhẹ nhõm và cực kỳ duyên dáng của chị ấy. Continue reading “Chuyện Air Vietnam”

Advertisements

Chốn để quay về


Khí quyển Sài gòn thì khi nào cũng thế, cứ sôi sùng sục như một nồi lẩu xà bần với rất nhiều nắng gió. Tuy thế, nồi lẩu Sài gòn cũng có cung bậc riêng: nó ùng ục quanh năm, nó sôi trào bọt trong dăm tuần cận tết với hàng hóa, quà cáp, hoa lá, người xe… như nêm cối. Rồi như có một bàn tay bớt lửa khi cơm sôi, Sài gòn dịu dần, dịu dần theo bước chân người tứ xứ về quê ăn Tết. 29-30 Âm lịch, Sài gòn đạt điểm đáy trong chu kỳ sôi sùng sục quanh năm của mình: tĩnh lặng, thông thoáng, nhẹ nhõm như một bát cháo đã được múc ra mâm chờ nguội.

Chính trong lúc êm đềm nhất trong năm của Sài gòn tả pí lù ấy, chỉ với một giờ bay, tôi đã hòa mình vào một bếp lửa liu rui ấm áp khác: Hội An.

Lại J., gã bạn Tây lãng tử đã rong ruổi từ Bắc chí Nam với một mình một xe. Lại J., với câu hỏi hất hàm: “Ở cái phố bé tí ấy có gì mà chú mày đến mãi thế?”

Quả là dịp tốt để dạy J., gã Tây tưởng mình sành đời về du lịch Việt Nam, dăm bài học. Và nhân danh tình bạn lưu niên, cũng nên vỗ vai J., mở đầu bằng câu mắng: “chú mày ngu lắm” mà rằng: Continue reading “Chốn để quay về”