Quà Tết


Một

D. là một gã nhút nhát bị chứng GAD[1] hành hạ. Không ngạc nhiên nếu cứ vài tháng một lần, D. đẩy cửa bước vào, nhăn nhó khổ sở với đủ thứ triệu chứng có thật và không có thật. Bệnh cũ, thuốc quen, nên chỉ sau dăm câu hỏi, D. ra về vô cùng phấn khởi với một toa thuốc X. Món ấy hay, vì tôi biết chắc D. sẽ vui vẻ, yêu đời trở lại chỉ sau vài hôm uống thuốc. Continue reading “Quà Tết”

Advertisements

Logo mới của du lịch Việt Nam


“Một bầy thằng ngọng đứng xem chuông,

Chúng bảo nhau rằng: “ấy ái uông”

(Hồ Xuân Hương)

________________________________________________________

Trích từ báo SGTT:

SGTT.VN – Tối ngày 26.1, tại Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải “Cuộc thi sáng tác tiêu đề – biểu tượng cho chương trình xúc tiến du lịch Việt Nam giai đoạn 2011 – 2015″.

Cuộc thi là hoạt động nằm trong khuôn khổ chương trình Xúc tiến du lịch Việt Nam giai đoạn 2011- 2015 và trong Chiến lược phát triển Du lịch Việt Nam giai đoạn 2010-2020, tầm nhìn đến 2030. Đây là cơ hội để ngành Du lịch Việt Nam lựa chọn ra những biểu mẫu đặc trưng, ấn tượng và hài hòa thể hiện được bức tranh tổng thể về vẻ đẹp của đất nước, con người Việt Nam. Continue reading “Logo mới của du lịch Việt Nam”

Ave Maria và Hiroshi Ikematsu


Contrabass là một nhạc cụ kỳ lạ. To cao, dềnh dàng, tưởng chừng như thống lĩnh dàn nhạc. Vậy mà các nhạc công contrabass chỉ giữ vai trò khiêm tốn là ngồi tít đằng sau, bật dây đệm bass hay thỉnh thoảng, kéo archet đưa đẩy vài câu… cho vui.
Contrabass là gà mẹ đĩnh đạc, khoan thai cất tiếng trong vô vàn âm thanh của bầy gà con  dàn nhạc cổ điến. Nó dẫn nhịp, giữ nhịp chứ không bao giờ át giọng các nhạc cụ khác. Chưa bao giờ, tôi nghe một đoạn trổ ngón cadenza hay độc tấu bắng contrabass cả. Continue reading “Ave Maria và Hiroshi Ikematsu”

Chuyện chiếc drap trải giường



“Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống; ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên” (Lc 14, 11)

__________________________________________________

Thú thật, bà T. ở đâu tôi cũng chẳng biết. Chỉ mang máng đâu đó trong một khu người Bắc di cư ở Biên Hòa. Người nhỏ nhắn, lưng còng như không thể còng hơn, tóc bạc lơ thơ…như trăm ngàn người mẹ già Việt Nam khác. Và… không bao giờ đi khám đúng hẹn, mặc dù đã được nhắc nhở bao lần trước đó. Continue reading “Chuyện chiếc drap trải giường”

Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn


Với tôi, trả lời phỏng vấn là một việc khó khăn. Khác với các show TV chuyên đề y học mà tôi và các đồng sự ở Đài Truyền hình có thể chủ động set up đến từng chi tiết nhỏ. Trả lời báo chí là một việc khó kiểm soát vì nhiều lý do ngoài ý muốn. Có khi, chỉ vì lý do dàn trang, những bài phỏng vấn tôi đã bị cắt cúp thoải mái, đến mức không còn nhận diện được tôi và những điều muốn nói. Không dưới một lần, tôi bị bạn bè mắng vốn “ăn cái gì mà lên báo nói như tuyên huấn thế kia?”. Mà quả không sai, đọc lại bài phỏng vấn được “gọt giũa”, cũng tự thấy mình khô khan nhạt nhẽo quá chừng. Bạn mắng là phải.

Phỏng vấn cũng là bộc lộ mình trước công chúng. Giữ cho chừng mực, vừa phải cũng là việc khó khăn với kẻ luôn thích “chơi xả láng, sáng về sớm” như tôi. Nhưng dù sao, những câu hỏi mà tạp chí Sống Khoẻ dành cho tôi trong báo Tết năm nay là những câu hỏi thú vị. Nó làm ta muốn trả lời ngay, nói thật không quanh co mà chẳng ngại ngần. Nó đã nằm trên các sạp báo từ đầu tuần qua, bên cạnh một rừng báo Xuân Sài gòn.

Cảm ơn người  đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn thú vị này. Cũng cảm ơn tòa soạn đã dành đất để in lại một số ảnh tôi chụp, như một cách khắc họa lại tôi, Dr. Nikonian, gã thầy thuốc “thích lang thang như gió” với chiếc Nikon thân thuộc. Continue reading “Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn”

"My beloved country" …


Trong trăm ngàn nỗi lo lắng của các bậc cha mẹ khi gởi con đi học nước ngoài, có một nỗi lo mang tính nhị nguyên. Thấy con cứ hùng hục nước mắm cơm chiên, nói tiếng Việt như gió, rụt rè lễ phép…, lại phấp phỏng sợ con không hội nhập được với văn hóa bản địa. Cũng không khá hơn, những phụ huynh có con tự tin, một chút ngổ ngáo, tiếng Anh tiếng Tây líu lo trơn tuột… cũng ngồi thở dài sườn sượt lo con mình mất gốc (?).

Quan điểm này ắt tùy người, và ai cũng có lý, nếu như vừa muốn con mình giỏi giang năng động như Mỹ, vừa tình cảm hiếu thuận như Việt Nam. Quả là nan giải!

Thế mới biết, sinh con ra mới hiểu lòng cha mẹ.

Tôi, một gã cày cuốc cật lực cầu học cho con nơi xứ lạ mà không bao giờ cảm thấy yên lòng. Tôi thấy mình may mắn khi đọc những dòng này của con trai, viết 2 năm sau khi chia tay với quê hương: Continue reading “"My beloved country" …”

Vì sao “nhạc sến” vẫn còn?


“Không lặp lại cái hay cũ, nói không với “nhạc thị trường”là một bước tiến quan trọng. Nhưng để tạo dựng được một ngôn ngữ âm nhạc mới, mới nhưng phải trở thành cái hay mới lại là cả một chặng đường dài phía trước” (Dương Thụ)

_______________________________________________________

Cái tin ca sĩ hải ngoại Tuấn Vũ, một biểu trưng của dòng nhạc “sến” Sài Gòn cũ, làm một hơi 7 đêm diễn chật cứng người ở Hà Nội thật đáng ngẫm nghĩ. Bảy đêm đó không ở một phòng trà tồi tàn, mà công diễn tại Nhà Hát lớn Hà nội, nơi được xem là Carnergie Hall, một thánh đường âm nhạc của Việt Nam,.

Continue reading “Vì sao “nhạc sến” vẫn còn?”