Đi khám bệnh sao cho vui vẻ?

TH thân mến,

Như đã nói ở thư trước,  tôi không phản đối sự kêu ca của bạn về  sự cáu bẳn, gắt gỏng, khám bệnh chiếu lệ của không ít thầy thuốc. Trong rất nhiều lý do dẫn đến thực tế đáng buồn trên, hẳn có sự quá tải triền miên, đến mức không thần kinh nào chịu nổi. Làm sao để giảm thiểu sự quá tải lên đầu óc người thầy thuốc, cũng bằng xương bằng thịt như bạn?

Tôi thật thà nghĩ rằng, chính bạn, gia đình bạn có thể làm được khá nhiều điều:

  1. Hãy lấy hẹn trước, nếu nơi bạn khám bệnh có tổ chức điều này. Chính việc khám bệnh theo hẹn sẽ tránh được hiện tượng cả trăm con người chen chúc, lay lắt nằm ngồi chờ đến lượt mình. Bạn không phải chầu chực lâu, và giảm được áp lực của đám đông lên người thầy thuốc.
  2. Nếu không thật cần kíp, hãy đi khám vào buổi chiều. Một thói quen khá lạ của người Việt Nam là thích đi khám vào buổi sáng, trong khi các phòng khám lại thường vắng hoe từ sau giờ nghỉ trưa đến cuối giờ chiều. Thật vậy, nếu không vì một vài xét nghiệm cần thiết phải làm sau một đêm nhịn đói, bạn hoàn toàn có thể đến bệnh viện vào buổi chiều. Vừa đỡ mất công chờ đợi, vừa an tâm hơn nếu thầy thuốc có thể dành nhiều thời gian hơn cho bạn.
  3. Cũng vậy, nếu không khẩn cấp, hãy tránh đi khám bệnh vào các buổi sáng đầu tuần. Mọi thứ 2 đầu tuần là cơn ác mộng của tất cả các thầy thuốc. Không hẹn mà gặp, dường như mọi bệnh nhân đều đổ xô về bệnh viện trong ngày đầu tuần, kể cả những người bệnh lâu năm như cao huyết áp, tiểu đường… Đã phải giải quyết những tồn đọng sau 2 ngày cuối tuần, hệ thống y tế lại càng quá tải với một làn sóng bệnh nhân vào ngày đầu tuần.
  4. Cũng vậy, nên tránh ngày cuối tuần. Nhiều bệnh viện chỉ làm nửa ngày thứ 7, không đủ thời gian khảo sát cho thấu đáo là đương nhiên. Nhân viên nghỉ bù, ra trực, vô trực…, thiếu hụt nhân lực, chậm trễ cũng là điều khó tránh. Tin tôi đi, đã có nhiều thống kê cho thấy tỉ lệ sai sót, và ngay cả tử vong tăng lên đáng kể trong các bệnh viện ở Mỹ vào ngày cuối tuần đấy, thưa bạn.
  5. Hãy chuẩn bị tử tế hồ sơ của mình. Rất nhiều lần, tôi đã toát mồ hôi hột khi phải loay hoay lật từng trang xét nghiệm, bệnh án nhàu nát, thậm chí hôi hám, đầy kiến gián mối mọt mà bệnh nhân mang lại. Thật tệ, những người này không ý thức được, chuẩn bị hồ sơ cũ của mình cho tử tế, ngăn nắp, sạch sẽ…, cũng là một cách tiết kiệm khá nhiều thời gian cho thầy thuốc. Và chắc chắn, một hồ sơ bệnh sử thông suốt, chu đáo sẽ dẫn đến nhiều thành công hơn cho cuộc khám bệnh hiện tại. Nhưng mà có hồ sơ cũ, dù nhếch nhác bẩn thỉu cũng là đỡ. Khá nhiều người, không hiểu do đâu, đi khám bệnh về là vứt ngay hồ sơ vào sọt rác. Hoặc không thèm mang theo trong những lần khám bệnh kế tiếp, “có gì bác sĩ cứ cho làm lại từ đâu, tôi không ngại tốn kém!”. Trời đất, đây không phải là vấn đề tốn kém, mà người thầy thuốc cần nắm được diễn tiến của bệnh trong quá khứ, qua những bằng chứng giấy trắng mực đen. Với lại, dù có làm lại từ đầu, rất mất thời gian để xác định lại những chẩn đoán đã có trong những lần khám trước. Đó là chưa kể nếu không có toa thuốc cũ, làm sao đoán được bạn đã và đang uống thuốc gì nếu như bệnh nhân cứ hồn nhiên thế này: “Dạ, ổng cho tui uống 1 viên thuốc màu đỏ vào buổi sáng, nửa viên thuốc vàng vàng vào buổi tối” (?) Hoặc: “Tui mổ lần trước khi bán lứa heo thứ nhì” (?).
  6. Rốt hết, hãy hòa nhã, lịch sự và tôn trọng những người cùng đi khám, cũng như với nhân viên y tế. Xin đừng trách tôi khó tính. Vì phép lịch sự nơi công cộng thì chỗ nào cũng giống nhau. Rất đơn giản, xin đừng hút thuốc, nói chuyện lớn tiếng, khạc nhổ, mở chuông điện thoại… nơi công cộng. Không cần áo đầm veston dạ hội, nhưng cũng xin đừng mặc áo ngủ quần đùi đi khám bệnh. Làm ơn đừng nhai kẹo cao su, hay nhai trầu chóp chép khi khám bệnh.  Mọi thầy thuốc đều thích bệnh nhân của mình đẹp đẽ thơm tho (trong đó có tôi :-)). Nhưng chẳng cần trang điểm đậm như sắp đi chụp ảnh thời trang cho tạp chí Lửa Ấm (?). Đánh son môi, sơn móng tay chẳng hạn, đã che mắt thầy thuốc về triệu chứng thiếu máu hay tím tái, nếu có.
  7. Đừng ngại đặt câu hỏi. Mọi thầy thuốc sẽ không từ chối hay e ngại điều này, trừ những câu hỏi mang tính khích bác, đánh đố hay lập lại nhiều lần. Bạn sẽ nghĩ sao nếu như vừa được dặn nên tránh các đồ ăn ngọt vì tiểu đường, bà B. lại hỏi ngay: “Thế tôi ăn tổ yến hầm đường phèn được không bác sĩ?” (?). Tôi không bịa, chuyện này có thật 100%.

Nói cho cùng, có rất nhiều việc mà cả đôi bên có thể làm để giảm bớt sự căng thẳng khi đi khám bệnh. Bạn nghĩ thử coi, vậy chẳng hay hơn ngồi chưởi đổng lẫn nhau, hay mong chờ những dự án y tế hoành tráng chẳng biết bao giờ thành hiện thực sao?

Thơ bất tận ngôn. Sẽ biên thơ nói tiếp về những chuyện nói hoài không hết trong ngành y tế nước Nam này.

Bài viết cho tạp chí Lửa Ấm

About this blog

24 thoughts on “Đi khám bệnh sao cho vui vẻ?

  1. Xuka

    Hêhê, trong 7 lời khuyên của bác sĩ, bạn Xuka chỉ có được mỗi điều thứ 6, còn lại đều vi phạm hết!!!!! Thật bạn Xuka đích thị là một con sâu trong cả chùm sâu làm tan tành cái nồi lẩu y tế nước nhà! Thiệt nhục (cho chính mình)! Bạn Xuka hứa là sẽ phấn đấu nhiều hơn!

  2. Cuong Nguyen

    Ôi cái này giống như đi thi mà có phao. he he. Cám ơn bác sỹ nhiều lắm. Trong các điều trên thì em vi phạm điều 5. Hay bị mất hồ sơ
    Em nghĩ bác sỹ gửi bài này cho Tuổi Trẻ. mấy “bí kíp” này rất thiết thực

    1. Dr. Nikonian Post author

      Hì, chuyện nhỏ thôi mà, tôi chỉ là người hệ thống lại cho bà con khỏi quên.
      Bài này viết theo đặt hàng của Trang Hạ, “đàn bà đích thực” nên sẽ đăng trên Lửa Ấm. Nhớ mua để ủng hộ Trang Hạ nghen🙂

  3. Anchay

    đùa zậy thôi. Những giá trị trong nghành y tế, đau thương và chê bôi là vậy, nhưng thực sự em cũng xót xa lắm. chỉ muốn mình được vô tư ko phải làm gì về y tế ở Vn này nữa, nhưng thế thì mình ngoẻo mất rồi “it is where my heart is” mà.

  4. Thảo

    Cháu chào bác sĩ, 1 ng` thầy thuốc mà cháu rất kính trọng và khâm phục
    Nếu xét đến cùng thì những ng` hành nghề bác sĩ hay y sĩ, y tá… có y đức vẫn nhiều hơn là những ng` ko có hoặc ko đủ phải ko bác ? Cháu vẫn ko biết chính xác những ng` làm dịch vụ y tế mà khiến ng` dân bất bình là ít ỏi, hay vừa phải hay rất nhiều, nhưng nghề bác sĩ thật lạ, có thể đc ng` ta hàm ơn và tri ân cả đời ko hết mà cũng có thể khiến họ hận đến tận cùng và khinh bỉ. Ở đời luôn thế, có bác sĩ tốt/ ko tốt thì cũng có bệnh nhân tốt/ ko tốt ( nhân cách chung), cháu hiểu ý bác sĩ, và những gì bác sĩ bộc bạch ở đây luôn thấu tình đạt lý và hay. Chỉ là ko biết đến bao h, những ng` hành nghề y ai cũng có 1 cái tâm như bác và nhiều ng` khác, có thể là ko bao h, nhưng nhiều ng` bệnh cũng chỉ cần bác sĩ ko tốt chứ đừng xấu mà thôi, ấy thế mà cũng gian nan lắm. Ng` ta bất bình cũng chỉ bởi vì 1 lí do duy nhất thôi(vì ai cũng biết nếu tất cả mọi con ng` trên thế gian này đều tốt thì làm gì có tồn tại sự phân biệt tốt xấu) đó là nghề y, nghề cứu ng`, giúp ng`, khác mọi nghề khác, nó đòi hỏi nhân cách và tấm lòng của ng` theo nghề, bởi vì như bác đã nói, nghề này liên quan đến con ng`…
    Bệnh viện FV bác sĩ làm là 1 bệnh viện có tiếng về y đức, cháu thường nghe trên radio, chỉ buồn là ít ỏi bv như FV trên nước mình. Ước gì mỗi khi cháu bệnh đc khám ở FV, hay là đc bác sĩ P khám (Đoán ko ít ng` cũng ước như thế, kaka)
    Cháu vẫn luôn đọc những gì bác viết đó nghen
    ( giọng bác sĩ rất hay, trả lời câu hỏi cứ gọi là lưu loát, mạch lạc (…) cho bác 10 điểm, hehe)

    1. Dr. Nikonian Post author

      Cảm ơn bạn. Cho tôi nói thêm cái này:
      1. Y đức cao xa, thâm hậu vô cùng. Phải kính trọng cái nghĩa lý sâu xa của y đức mà KIÊNG nói đến nó, như ta kiêng gọi tên cha tên mẹ vậy. Đừng như một số người hở tí là rao giảng y đức xoen xoét. Sao mà dễ dàng quá vậy?
      2. Vì vậy, tôi cực lực phản đối mang y đức làm phương tiện quảng cáo hay marketing trên truyền thông đại chúng.
      3. So với những nghề nghiệp mang tính giao tiếp khác, nghề y là nghề bạc bẽo, cực kỳ bạc bẽo. Không đề cập chi tiết, nhưng tôi sẵn sàng xác nhận điều này. Và lấy cái sự bạc bẽo đó để thỉnh thoảng răn mình

      1. V

        Vậy thì ta hãy hiểu 2 từ cao xa và thâm hậu ấy ở đây như là cái tâm của ng` hành nghề y, đức hạnh của họ, thế thôi là đủ. Lương y như từ mẫu. Còn những ng` khác rao giảng hay những gì đại loại vậy về 1 nghĩa lý xâu xa thì cháu xin ko nói tới, đó là thiển cận.
        Ko phải mang y đức quảng cáo hay marketing, radio có chuyên mục tâm sự cùng FV, với những bác sĩ có tài, có tâm và những ng` bệnh đã đc chửa khỏi, cháu nhớ có câu (kiểu như slogan) có nhắc đến 2 chữ đó.
        Cháu hiểu ý bác sĩ, nghề y là 1 nghề bạc bẽo. Ko có ngành nghề chân chính nào là thấp hèn , nhưng từ xưa đến nay, nghề y vẫn là 1 nghề vô cùng cao quý

      2. Hahahana

        đọc đến phần này của Bác, nhớ 1 bài viết của 1 BS: … “Em hỏi tôi: chọn chi ngành Y? Nghề bạc bẽo, nhục nhiều hơn”

  5. Mẹ Mourinho

    Với 7 điều trên, chắc chắn sẽ vui vẻ hả Bác sỹ? Em sợ nhất là đối phó với kết quả sau khi khám! Cái này thì 50/50 thôi!

  6. nguoidalat

    Theo thien y cua em thi ca hai ben khong nen mang mot dinh kien nao ve phia ben kia khi gap nhau. Chac chi co vay moi de hieu cho nhau hon.

    Vi du:

    Benh nhan thi nghi Bac sy ngay nay lam an doi, coi thuong benh nhan (mac du that su co nhung con sau khien ho nghi nhu vay ma ban than toi cung tung trai nghiem). Voi dinh kien do, benh nhan luon o trong trang thai san sang noi gian neu cam thay mot bieu hien nho ma ho cho la coi thuong benh nhan cua phia cac Bac sy.

    Voi cac Bac sy, hay nghi nhung nguoi benh nhan kia (cho du trinh do cua ho co nhu the nao di chang nua, nhieu khi ho hoi nhieu cau hoi “linh tinh” di chang nua) la dong luc cho cong viec cua minh va la nguon song cua gia dinh minh. Toi khong vo dua ca nam, nhung toi da tung biet mot so Bac sy mang mot tam ly rat buon cuoi la ho cam thay ho hon tat ca nhung nguoi khong co kien thuc chuyen mon ve y khoa.

    Chi khi nhung cai toi va nhung dinh kien duoc dep bo cho mot dau oc coi mo hon. Co le luc do ca hai phia moi tranh duoc nhung buc doc va cang thang khi lam viec cung nhau.

    1. Dr. Nikonian Post author

      Bác nói đúng.
      Tuy nhiên, bài viết trên chỉ nêu ra một số biện pháp có tính “kỹ thuật” thôi bác ạ. Còn tâm thế của BS và bệnh nhân là chuyện khác dông dài hơn rất nhiều

  7. HanhKTT

    “Nếu không thật cần kíp, hãy đi khám vào buổi chiều” – BV công có khám vào buổi chiều hả bác sĩ? Từ xưa đến nay, em và rất nhiều người khác em biết, đều nghĩ là BV chỉ khám vào buổi sáng! Vì cũng nhiều lần vào BV buổi chiều thì tầm 3.30 đã thấy phòng khám cửa đóng then cài, hay là tầm đó là thời gian dành cho bác sĩ ra phòng khám tư để làm việc?!!

  8. daisy

    7 lời khuyên của Bac thực sự rất chí lý. Rõ ràng đây toàn là những vấn đề quen thuộc và đơn giản vô cùng, nhưng không mấy ai chịu khó suy nghĩ đến. Tóm lại là bác sĩ hay bệnh nhân đều là con người, do đó những ai mà cứ than trách tại sao người khác không tôn trọng mình, thì hãy thử 1 lần dành thời gian suy nghĩ lại xem mình đã làm gì để người ta tôn trong chưa, tôi không phải nói triết lý sâu xa gì nhưng thực sự là phải biết đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ thì mới có thể thông cảm và cư xử cho thuận nhau được

  9. hadang

    Nếu nhưng lời góp ý này được biên tập lại một chút, và dán trên tường của phòng chờ khám bệnh, chắc sẽ có thể cải thiện tình hình chứ nhỉ?
    Trước giờ con rất ít khi phải đến bệnh viện hay phải gặp bác sĩ. Nhưng cũng có vài lần phải đi hỏi dò thông tin ở bệnh viện để hẹn khám cho người khác. Có điều ở bệnh viện y tá bác sĩ ai cũng bận rộn, không thể phiền họ. Vào phòng chờ thì thấy người ta chen lấn, chờ đợi vật vã. Hỏi thăm người chờ ở đó thì họ khuyên hoàn toàn ngược lại với những lời bác sĩ nói trên đây. Con nghĩ không phải người ta cố tình làm loạn, mà là chẳng có gợi ý nhắc nhở rành mạch, chẳng có hướng dẫn thông báo dán tường, người đi khám còn biết làm sao ngoài việc chờ đợi, tranh giành, “first come, first served”?! Người đi khám thường phải chờ khá lâu, tai mắt họ sẽ rãnh rỗi để đọc được những thông báo nhỏ dán tường, chắc sẽ không tốn tờ bướm hay nhân viên “đặt tận tay, day tận mặt” họ…

  10. chuotnhatbexiu

    hu hu hu, đã thực hiện tất tần tật những lời răn dạy nói trên khi đi khám phòng mạch tư gần nhà, vậy mà mở miệng câu nào là bị mắng câu đó, mình giải thích về bệnh của mình thôi mà, … nhiều bs thật khó hiểu…
    vừa tốn tiền vừa bị chửi…

  11. danchoi

    dân trí mình còn thấp (nếu không muốn nói là quá kém) vì đã không được hấp thụ nền giáo dục tốt ngay từ lúc nhỏ! (tối ngày chỉ nhồi nhét chính trị Mac Lê) Cái đúng, cái sai còn không phân biệt nổi, thì e rằng khó làm được 7 cái điều đơn giản BS gợi ý! Nên chăng … mở thêm môn Công Dân Dức Dục (môn này tui được học dưới mái trường Tiểu Học trước 1975) vào chương trình giảng dạy và vứt phăng vào sọt rác cái môn Chính Trị vô bổ! (Tui có mơ ước phải chi BS làm … bộ trưởng Bộ Giáo Dục thì dân Việt mình không đến nổi thảm như ngày nay)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s