Phản đối bác Tuấn!

…”Sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan.

Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường,

Uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình;

Đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ”…

(Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn)

________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Bị mắc kẹt ở sân bay vì núi lửa Iceland trong mấy ngày qua, tôi chỉ đủ thời gian đọc loáng thoáng những trang mạng đang sôi lên sùng sục sau bài viết ngạo mạn về lập luận và kém cỏi về học thuật của một vị sắp là tiến sĩ họ Đỗ tên Bích. Quả tình, với cách khoe mẽ để nổi danh theo kiểu Erostrate đốt đền, bài viết của thiếm họ Đỗ chẳng đáng quan tâm, cũng như cuốn Sợi Xích gây ồn ào của thiếm Như cách đây không lâu vậy. Chỉ có điều, nó xuất hiện trên BBC, kèm theo một số học vị chức danh rổn rảng. Do đó, nó đáng để nhiều bậc cao nhân, dành thời gian không những để vạch mặt chỉ tên sự ngu xuẩn của một vị sắp là tiến sĩ (?), mà còn giúp mở mắt cho khá nhiều bạn trẻ, khỏi dễ dàng “bị xuyên tạc và lung lay trước các luận điệu phản quốc và thù địch”. (Ấy là tôi nói theo văn phong đương đại, cho nó hợp thời).

Đọc CV của thiếm Đỗ, lại thấy khá nhiều điểm quen quen. Không khó khăn lắm, người ta dễ dàng tìm được một công thức chung, na ná như nhau trong hành trình hồng, lót nhung của khá nhiều người thuộc tầng lớp của thiếm ấy: Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội; là con cháu dâu rể của một ông to bà lớn nào đó; vào Đại học bằng nhiều phương cách ưu tiên và rất kém công bằng; được giữ lại trường giảng dạy; dễ dàng kiếm được một suất du học “xịn”. Chẳng bao lâu, họ có được một số học vị ngất ngưỡng. Xuất hiện trên truyền thông đại chúng thường xuyên, được công chúng thán phục và tin tưởng đến sái cổ.

Ngành y cũng không là ngoại lệ với những vị như tiến sĩ Đỗ (ta hãy gọi trước như thế, cho thiếm ấy mát ruột). Những năm 70-80, khi chủ nghĩa lý lịch còn nặng nề, cánh cửa thi tuyển gắt gao vào trường Y chỉ mở rất hẹp cho một số rất ít những học sinh trung học ưu tú nhưng lý lịch không thuộc nhóm “cây đa Tân Trào”. Hết sức vất vả, họ phải chiến thắng những bạn cùng trang lứa, kém cỏi hơn nhiều nhưng dễ dàng vượt lên trên, bằng chế độ ưu tiên có khi chêch lệch đến hơn 10 điểm, cho 3 môn thi Toán, Hóa, Sinh vật. Vậy mà vẫn chưa đủ, với những hạt giống ưu tiên đó, người ta còn bày ra một trường Dự bị Đại học, cho các bạn ấy tà tà nghỉ mát một năm, “đến hẹn lại lên” ở sân trường Đại Học. Còn các bạn lỡ bị cấm cửa vì lý lịch xấu ư? Chịu khó ra đường sửa xe, đi kinh tế mới, hay vượt biên vậy!

Phàm là Đại học của ta, vào được là ra được. Sau dăm năm, các “hạt giống” ấy cũng ra trường, mặc dù khá vất vả với dăm lần lưu ban và vô số lần thi lại. Cũng như hành trình vào Đại học, họ dễ dàng kiếm được dăm suất du học bằng tiền Nhà nước, mà chẳng phải qua bất cứ kỳ thi tuyển gắt gao nào. Với lộ trình êm như nhung như vậy, ta chẳng ngạc nhiên nếu một mai kia, họ xuất hiện trên báo chí, truyền thông với khá nhiều học vị: giáo sư, tiến sĩ, thầy thuốc nhân dân, thầy thuốc ưu tú…, kèm theo với nhiều chức vị lãnh đạo chủ chốt.

Ta nên mừng cho họ, nếu như  học vấn họ thủ đắc được (một cách không mấy công bằng) là một nền y thuật cao minh, hơn người. Khốn nỗi, trong y khoa không có chỗ cho cụm từ “đi tắt đón đầu”. Không như âm nhạc, toán học…, y học không có thiên tài. Vì y khoa là một quá trình xuyên suốt và nối tiếp nhau. Kiến thức y khoa thì lại phát triển như vũ bão, nó tăng gấp đôi về số lượng mỗi 50 năm. Nó khổng lồ và xuyên suốt. Nên chỉ có những đầu óc mẫn tiệp và ưu tú nhất từ bậc trung học mới có thể theo kịp giáo trình y khoa. Đó là chưa tính đến khả năng tiếp cận khối kiến thức này  bằng ngoại ngữ (đọc hiểu, nói, viết), kỹ năng tối quan trọng mà bất cứ bậc hàn lâm nào cũng phải có, trước khi lên đến đỉnh cao nghề nghiệp. Nhưng đã bảo, Đại học của ta nó thế, vào được là ra được!

Ngày ấy, các thầy, các giáo sư đã dạy dỗ chúng tôi rất khác với họ bây giờ. Dù là một giảng viên “lưu dung” của đại học Y khoa Sài gòn cũ, hay một vị trong ban quân quản vào tiếp nhận trường Y, có một điểm chung giữa họ. Ít nhất, họ thuộc về một nền giáo dục và gia đình nghiêm cẩn, danh giá, có truyền thống ăn học nhiều đời. Được giáo dục tốt từ tấm bé về nhiều mặt (kể cả ngoại ngữ), các giáo sư này đã là niềm ngưỡng mộ (xứng đáng) của thế hệ chúng tôi thời ấy. Họ được kính trọng, về kiến thức và tư cách.

Thời ấy tuy đói khó, nhưng rau nhiều hơn sâu!

Đến thời thiếm Đỗ, khi nồi canh rau học hàm học vị đã lúc nhúc sâu, ta chẳng ngạc nhiên về  cơn mưa tiến sĩ giáo sư y học trong thời gian gần đây. Cũng như thiếm Đỗ, họ cũng rao giảng khá nhiều ngụy-lý-thuyết y học trên truyền thông (thịt chó mắm tôm dịch tả, vú lép lái xe… là dăm ví dụ điển hình). Chẳng khác “sấm động Nam bang”, công chúng dễ dàng lè lưỡi kính phục những trước tác, cũng như đời sống  cá nhân rất hàn lâm và chuẩn mực mà họ tự khắc họa trên báo chí. Chỉ có y giới là lắc đầu cười khì khì bên bàn nhậu, cùng ngâm câu “thế sự du du nại lão hà” của Đặng Dung cho vui vậy!

Thế thôi, họ là sản phẩm của một thời. Cây khế chua, mặc dù được ưu tiên trồng trên đất tốt, cũng không thể cho quả mít ngọt. Chỉ có điều, như thiếm Đỗ nhà ta, các cây khế chua bị chứng tự kỷ ám thị khá nặng. Họ nhanh chóng quên đi chặng đường nhiều đãi ngộ bất công mà họ đã được ưu tiên để có ngày hôm nay. Họ thành thật tin vào học thuật cao minh của mình. Và ra sức quảng bá cho mình và cho sở học đó bằng những lời lẽ lộng ngôn và ngu-ngốc-một-cách-tự-tin!

Thế mới biết, chứng vĩ cuồng là hay lây, cũng như bệnh tả vậy!

Dông dài để thấy, những vị như thiếm Đỗ là sản phẩm nhan nhản của một lỗi hệ thống rất nghiêm trọng trong hệ thống giáo dục. Tôi không ngạc nhiên, khi thiếm ấy thiếu những lý tính và cảm tính tối thiểu, để dễ dàng xúc phạm lòng ái quốc thiêng liêng và chính đáng của dân tộc mình.

Giá mà, các bác phú lít vào cuộc, bắt bỏ bót thiếm ấy dăm hôm về tội phát ngôn phản quốc, như đã làm với mấy em cháu vì “lỡ dại” yêu nước mà mặc áo thun “Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam”. Hoặc nọc ra trước Văn Miếu đét cho vài trượng, như người ta đã làm với các trí thức phản quốc thời phong kiến. Giúp cho thiếm ấy “vừa hồng vừa chuyên”, há chẳng tốt sao?

GS Nguyễn văn Tuấn dùng chữ “quái thai”để mắng thiếm ấy. Xin phản đối!  Thiếm ấy là một trong những sản phẩm hàng loạt của thời buổi này, có phải đột biến đâu mà gọi là “quái thai”, bác Tuấn thân mến ơi!

About this blog

31 thoughts on “Phản đối bác Tuấn!

  1. Chuột Nhắt

    xém đau tim chết ngất vì cái tiêu đề của BS, ngày nào cháu cũng vào xem bài trên của GS NVT thấy đâu có gì đến nỗi bị “đả kích” như vậy…
    chao ôi! BS hù bệnh nhân

    hjx, dạo này cháu thấy vẫn còn rất nhiều người (từ ngoài đó vào) sử dụng từ “vừa hồng vừa chuyên”… chẳng hiểu nghĩa cụm từ đó là gì

  2. Dao Huy Quang

    Đọc xong bài của họ Đỗ, bức xúc, viết bài dài lắm, nhưng để trong lòng, không dám đăng vì sợ họ đến nhặt đầu mình về làm “giò thủ”.
    Ở Tây tương đối lâu nên cũng biết nhiều loại Tây. Hồi xưa, thấy “ông” BBC cũng là một loại Tây được mình ngưỡng mộ, nhưng lần này, cho đăng bài của Đỗ thì BBC thành Bờ Bờ Cờ mất rồi…nhảm nhí, vô cảm !
    Bây chừ, tôi cũng cẩn thận mấy thằng Tây rùi, Tây hồi xưa, người ta hay ám chỉ tụi Pháp; nhưng bây giờ ngưòi ta muốn nói đến người Phương Tây nói chung (West) phải không Dr?

    Gửi Dr đường link tham khảo, xóa đi giùm tôi sau khi đọc cho đỡ “rắc rối”:
    Không biết ông Nguyễn Ngọc Ngạn có bịa thêm cho câu chuyện không (??)

    https://drnikonian.wordpress.com/2010/04/25/fake_doctors/

  3. THÍCH THÌ NÓI

    Chà chà . . .
    Cái chú này viết văn thể loại châm biếm hay nhỉ.
    Rất hay.
    Đặc vấn đề, lý luận và dẫn chứng rất hay.
    Bác Vũ Trọng Phụng chắc có lẽ phải kính nể nữa kìa . . .
    Chỉ sơ sơ vài đoạn văn đã lột tả được xã hội Con Ông Cháu Cha (COCC) . . .Ha ha ha

  4. BeBo

    Thưa Bác Nikon và Bác Tuấn,và các bác đã còm, xin 2 bác đừng gọi ĐNB chỉ bằng họ của cô ấy thôi, như thiếm Đỗ , người mang họ Đỗ hay là TS Đỗ mà hãy gọi tên cô ta là Ngọc Bích thôi, vì em cảm thấy xấu hổ cho dòng họ Đỗ của em lắm ạ, cám ơn 2 Bác nhiều lắm.
    ĐNT

  5. phuongnguyen

    Bác là BS, bác thấy rõ y giới, chứ toàn xã hội như thế rồi bác ơi, ngành nghề nào mà giờ chẳng thế. Những người nắm quyền trong mọi ngành thường là hạt giống đỏ, đường hoạn lộ thênh thang như bác đã nêu, và khi “lên đỉnh” hoặc gần đỉnh rồi thì họ lại quên hết con đường “phấn đấu” mà lại “thành thật tin vào học thuật cao minh của mình”.
    Cái ngày kéo nhau Xuống Hố Cả Nút chắc không còn xa.(Thở dài)

  6. luonghoaixuan

    “Không như âm nhạc, toán học…, y học không có thiên tài. Vì y khoa là một quá trình xuyên suốt và nối tiếp nhau. Kiến thức y khoa thì lại phát triển như vũ bão, nó tăng gấp đôi về số lượng mỗi 50 năm. Nó khổng lồ và xuyên suốt. Nên chỉ có những đầu óc mẫn tiệp và không bị mất căn bản từ bậc trung học mới có thể theo kịp giáo dục y khoa, ngay cả khi trong sân trường đại học.” ~~> Về cô Bích và những bài cô ấy viết trên BBC thì chẳng còn gì để tranh cãi. Em chỉ muốn nói về những câu em trích dẫn ở đây. Ngay cả âm nhạc, toán học, cũng chẳng có thiên tài đâu, tất cả đều là khổ công rèn luyện mà ra. Mozart có thể biết sáng tác từ tấm bé, nhưng người ta đã nghiên cứu rằng những tác phẩm lúc ông còn nhỏ tuổi có nhiều dấu ấn chỉnh sửa lại của cha Mozart, và những tác phẩm đến năm ông lên 10 vẫn chỉ mang tầm của một nhạc sĩ bình thường. Những kiệt tác của Mozart chỉ xuất hiện vào những năm 14, 15 tuổi trở đi, tức là về tuổi đời thì trẻ, nhưng tuổi nghề là 10 năm. Lý giải về thiên tài hay khổ luyện em có từng đọc qua trong quyển sách “The Outliers” của Malcolm Gladwell.
    Xin phép góp vài ý kiến🙂

    1. Dr. Nikonian Post author

      Xin lĩnh ý comment chính xác của bạn. Vậy mà trước giờ tôi cứ tưởng Mozart nhờ có thư tay hay lý lịch tốt mới được vào cung viết nhạc chớ🙂

      Chúc vui,

  7. Yen Nhi

    “Thiên tài” nếu là tự nhận thức thì theo tôi không đáng tin. Thiên tài nếu là vì được báo chí lăng xê thì cũng không đáng tin nốt. Tôi thích dùng từ “giỏi” cho một ai đó với đầy đủ ý nghĩa của nó BS ạ.
    Tôi muốn nói BS giỏi thật. Châm đủ sắc mà thanh mà khiến cô họ Đỗ kia nếu có đọc thì nên nhìn lại mình.

    BS đã thoát được bụi núi lửa chưa thế? Chúc BS bình an, mạnh khỏe.

    1. Dr. Nikonian Post author

      Cảm ơn bạn đã có lời khen. Nhưng thật tình, tôi viết bài này không nhằm ý châm biếm. Chỉ thấy xót xa và phẫn nộ thôi. Phẫn nộ vì chủ nghĩa lý lịch ngày nào, nay đã kết tinh thành các TS Đỗ hay GS X Y Z…; xót xa cho các bạn tôi đã mất cả cuộc đời vì không vào được ĐH do lý lịch “xấu”, có người bỏ mình trên biển…

  8. nguoidalat

    Em da tim va doc bai viet cua DR.Do (Chua oi, lai la mot cai thu Tien sy cua cai he thong benh hoan do nua). Cam nghi dau tien cua toi la toi cam thay mat thoi gian de doc mot thu rubbish. Chi tiec cho cac bac Tuan, Nikonian, etc. cung bo thoi gio quy bau minh de phan bien cho cai thu “kien thuc” gie rach nay nham tranh cho nhung ban doc khac thieu thong tin ma lai ngay ngo tin vao no.

    Cam on bac sy ve bai viet nay.

  9. Nguoidalat

    “Giá mà, các bác phú lít vào cuộc, bắt bỏ bót thiếm ấy dăm hôm về tội phát ngôn phản quốc, như đã làm với mấy em cháu vì “lỡ dại” yêu nước mà mặc áo thun “Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam”.

    Bat the nao ma bat duoc bac oi…[…]

    Cai vi Doc-To tu phong kia khong chung cung chi la mot trong nhung cai cot loa phat thanh khong chinh thuc […]. Nhung cai cot phat thanh duoc trang hoang bang cac loai hoc ham, hoc vi loe loet mau me ma gia tri cua chung chac chang hon gi nhung tam giay quang cao “Khoan cat Be-tong” hoac “chua benh kiet ly gia truyen” dan tran lan tren nhung cot den. Ah ma so sanh vay cung khong hop ly, vi nhung tam quang cao kia nhin hoi mat tham my that day, nhung chung lai vo hai…

  10. T Bui

    That hay, cam on anh. Tuan nao cung doc bai viet cua anh. Buon cho si phu cua nuoc nha. Nhu anh noi minh lam dung tu tien si qua trong khi kien thuc khong viet noi mot bai viet cho ra hon. Buon ghe.

  11. hahien

    Cám ơn bác sỹ đã ghé thăm nhà và để lại lời khen.

    Nhưng cũng phải thú thực với BS, cũng vì lúc thức thì cố gắng hết mình để “điềm đạm” thế nên nhiều đêm khi ngủ thì toàn mơ thấy mình đang chửi nhau đánh nhau thôi. Nhiều đêm năm mơ la hét ồi đá phải bà xã nằm cạnh đó! BS có thuốc gì chữa không? 🙂

  12. Dao Huy Quang

    Làm cho Dr buồn quả thật khó vì trong nhiều hoàn cảnh, thấy Dr luôn hài hước. Bác Ngạn luôn hài hước, rộng lượng. Tôi rất thích, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ bác đã có một cuộc đời như vậy. Nếu đúng như những bác ấy viết thì những nỗi đau của chúng ta thật nhỏ bé so với những nỗi đau của đồng loại và chúng ta, đem so sánh với họ, tất nhiên, là những người hạnh phúc và may mắn.
    Bài viết của tôi có một phản hồi của một người tôi cho là có kiến thức và ngay thẳng – Dr PA.
    Mong Dr bớt chút thời gian ngó qua:

    http://huyquangpiano.blogspot.com/2010/04/tra-loi-chi-dr-pa-trong-binh-luan-bai.html

    Cảm ơn Dr!

  13. hahien

    “Thiếm ấy là một trong những sản phẩm hàng loạt của thời buổi này, có phải đột biến đâu mà gọi là “quái thai”

    BS bắt bệnh không phải là không có cơ sở. Nhưng nếu vậy thì buồn quá!

    Thế mà vẫn có người tung hỏa mù bênh vực cho cái “thiếm” ây đấy.

    Xin nói thẳng. Cứ cho là có 1 vài người Việt có cái gọi là “chủ nghĩa dân tộc cực đoan bài Trung” thì dù có đáng phê phán đi chăng nữa thì cũng còn có thể hiểu được (vì họ là người Việt). Nhưng qua giọng điệu hằn học, trịch thượng và vô cảm với dân tộc mình thể hiện trong toàn bộ bài viết nọ của ĐNB thì tôi lại thấy dường như cái cô này lại là người theo “chủ nghĩa dân tộc cực đoan bài Việt” chẳng kém gì những người TQ bài Việt cực đoan nhất. Và điều này là quá sức tưởng tượng của tôi vì ĐNB lại là người Việt Nam!

    http://hahien.wordpress.com/2010/04/30/801/

  14. nhkien

    Sao lại là “LÉN NHÌN SỨ NGỤY…” bác?
    Tôi nhớ bản dịch được học hồi nhỏ là: “Ngó thấy sứ giặc…”

    1. Dr. Nikonian Post author

      Có nhiều cách dịch cho 4 chữ “thiết kiến nguỵ sứ” trong nguyên tác bác à! Cách nào đúng nhất thì tôi không dám lạm bàn

  15. Xuka

    “GS Nguyễn văn Tuấn dùng chữ “quái thai”để mắng thiếm ấy. Xin phản đối! Thiếm ấy là một trong những sản phẩm hàng loạt của thời buổi này, có phải đột biến đâu mà gọi là “quái thai”, bác Tuấn thân mến ơi!”
    Bác sĩ phản đối bác giáo sư nghe hay quá, còn cháu là phó thường dân lại đồng ý với cả hai “cây cột” của chúng ta, ghép 2 ý lại thành ” quái thai hàng loạt”!

    1. Dr. Nikonian Post author

      Xin nói thêm, bài viết này không có ý xúc phạm tất cả trí thức “ngoài ấy”. Một thiểu số là những trí thức thông minh, tử tế, nhân hậu… Những người mà tôi hân hạnh được bắt tay và xem là bạn thiết trong rất nhiều năm tháng. Thật đáng tiếc, họ chỉ là thiểu số trong cái đám tạp nham ngoi lên bằng thế lực, tiền bạc. Tôi có thể viết một cuốn sách dày về những quái thai này sau nhiều dịp làm việc với họ (một cách bất đắc dĩ). Chỉ sợ uổng giấy mực và phí phạm thì giờ của những người đọc nó.
      Nếu rảnh rỗi, tôi sẽ viết về những bậc sĩ phu Bắc Hà mà tôi đã được diện kiến, hầu rượu và chụp ảnh chân dung. Đó là những vinh dự hiếm hoi mà tôi vẫn cất giữ riêng cho mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s