Vì sao người ta tự tử? (vừa cập nhật video clip)


Vụ chị em diễn viên Hàn quốc Choi Jin Sil lần lượt theo nhau tự sát trong vòng một  năm, quả là một tin chấn động trong giới showbiz và cho những người hâm mộ. Không mê phim Hàn, lại chẳng mấy khi xem TV, nhưng tôi cũng không thờ ơ nổi với cái tin bất hạnh này. Dưới góc nhìn chuyên môn, tự sát là kết cục sau cùng và bi thảm nhất của bệnh lý trầm cảm.

Nhưng đừng nghĩ bệnh này là ít ỏi, hay chỉ quan tâm vì tính giật gân của nó. Trầm cảm phổ biến hơn chúng ta tưởng! Dịch tễ học của nó đã làm tôi và rất nhiều đồng nghiệp phải kinh ngạc, sao mà lắm người trầm cảm thế này? Continue reading “Vì sao người ta tự tử? (vừa cập nhật video clip)”

Advertisements

Người viết sai chính tả


Với tôi, đất Qui Nhơn không phải là nơi xa lạ. Hơn một lần, tôi lang thang chụp ảnh ở vùng quê Trung Bộ đầy nắng gió nhưng phì nhiêu tươi tốt, con người rất mực hiền lương này. Hơn một lần, tôi lặn lội đến Tây Sơn, đứng tần ngần trước chiếc giếng cổ bằng đá ong, tương truyền là của tổ phụ Tây Sơn tam kiệt. Hơn một lần, tôi loanh quanh ở bảo tàng Tây Sơn, thở dài nhìn những chiếu chỉ, thư tịch nguyên bản của Tây Sơn Nguyễn Huệ. Chúng nằm trong những lồng kính ố vàng, bụi bặm. Và bị bảo quản trong những điều kiện rất tồi tệ, không như người ta phải làm với các cổ vật vô giá: hút ẩm, cách nhiệt, hạn chế flash máy ảnh… Từ chiếu cầu hiền gởi La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, cho đến hịch đánh quân Thanh và rất nhiều thư tịch cổ khác, chúng vẫn sống sót một cách kỳ lạ, sau cuộc báo thù thảm khốc của Gia Long Nguyễn Phúc Ánh.

Lòng bồi hồi cảm động, khi được nhìn tận mắt nét chữ gân guốc, thô mộc năm xưa của vị anh hùng áo vải… Continue reading “Người viết sai chính tả”

Nên vừa nhậu vừa coi :-P


Đây là clip thứ 3 trong lọat chương trình “Những câu chuyện về gan” do tôi và ê kíp Chào Ngày Mới đã thực hiện với chủ đề: “Rượu và gan”. Như đã nói, vì hết sức tránh thành một gã “tuyên giáo y học”, mở miệng ra là cấm cản, chủ đề này là clip nhọc công nhất của nhóm chúng tôi. Vì làm sao nói về rượu, một thú vui trần thế mà không ai nỡ chối từ, và là một độc chất loại 1, để người xem chương trình biết cách uống rượu sao cho “lành” mà không mang tiếng cổ xúy thói rượu chè trên thông tin đại chúng? Nhậu lai rai với bạn bè là một thú vui của nhiều người (trong đó có tôi). Mình cũng nhậu, mà nhân danh thầy thuốc đi cấm cản bà con lai rai chút chút, thì quả là đạo đức giả hạng nặng, đi làm tuyên giáo hợp hơn. Continue reading “Nên vừa nhậu vừa coi :-P”

Đồ độc miệng (tự rủa mình)


Nikonian tôi quả là đồ độc miệng: Mới nhắc đến bác Hữu Loan trong entry nhí nhố hôm qua, sáng nay nghe tin Bác ấy cỡi hạc qui tiên. 95 tuổi!

Bút lực nhỏ nhoi, văn tài kém cỏi, không biết viết gì để diễn tả lòng kính trọng và sự khâm phục của tôi với nhân cách lớn và tài hoa dường ấy. Bác ấy, như nhiều trí thức cùng thời, đã là biểu tượng bất biến của sĩ phu Việt: khí phách, can trường, tài hoa và yêu nước rất mực.

Đời bác ấy “nhàu nát như  bìu” (chữ của Nguyễn Huy Thiệp). Nhưng chính trong sự oan khiên đó, người đập đá Hữu Loan sẽ sống mãi với hậu thế. Sẽ còn rất nhiều năm sau, người ta sẽ nhắc đến cái tên Hữu Loan với lòng kính trọng và thương xót.

95 tuổi, chấm dứt một đời nhọc nhằn. Người đập đá đã được nghỉ ngơi, thanh thản và không chút oán hờn, tôi tin là thế!

Sẽ có nhiều người, soi vào bác Hữu Loan để thấy mình còn thấp bé. Tôi là một trong số đó, thưa các bạn!

Ngắm ảnh thiếm Như, nhớ bác họ Vưu


Cuốn Sợi Xích quá cỡ thợ mộc mà Marquez phải gọi bằng cụ về độ tả thực vừa ra mắt đình đám được dăm hôm, đã bị ném đá tơi tả trong đời thực và ảo. Kẻ đạo đức (thật và giả) thì nhăn mặt kêu trời. Người tò mò thì lăm le chớp nhanh một cuốn. Đám blogger nhí nhố được nhiều mẻ cười đau cả ruột qua nhiều tiểu phẩm hài hước trên các trang mạng. Các quan chức đáng kính cũng nhảy vào bắt bẻ: theo bác “Đỗ Quý Doãn, Thứ trưởng Bộ Thông tin- Truyền thông, khẳng định đến nay, xuất bản phẩm Sợi xích chưa được nộp lưu chiểu theo quy định. Đây là hành vi vi phạm Luật Xuất bản”… Ấy là bác Doãn rộng lượng, chỉ bắt bẻ về luật xuất bản thôi đấy nhé, chưa đề cập đến chuyện phong hóa ở đây. Continue reading “Ngắm ảnh thiếm Như, nhớ bác họ Vưu”

Paté gan ngỗng thì ngon


Sau khi post lên clip đầu tiên, mừng quá vì chưa có bạn nào phải đổi TV vì ném giày. Sẵn khí thế đó, tôi đưa tiếp một chương trình về gan nhiễm mỡ cho vui cửa vui nhà. YouTube chỉ cho thời lượng 10 phút, nên tôi phải chia làm 2 phần.

“Cảm ơn  các bạn khán giả của chương trình Chào Ngày Mới. Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình kỳ tới” (câu ni học lóm được của bạn Đông Quân :-)) Continue reading “Paté gan ngỗng thì ngon”

Những câu chuyện về gan


Năm 2008, một trong những điều làm tôi ưng ý nhất là serie truyền hình “Những câu chuyện về gan” do tôi thực hiện với HTV. Thực sự, đây là một thách thức lớn với tôi. Vì nó khó khăn hơn rất nhiều, so với những presentation dành cho y giới. Nó phải dễ hiểu, thân thiện, chứa đựng take home messages mà không tràng giang đại hải. Nó cũng phải cô đọng, gói gọn trong đúng 10 phút và có những thông điệp “nén” mà ngừơi ta sẽ từ từ nghiệm ra sau khi xem xong chương trình.

Nhưng điều quan trọng, tôi ao ứơc những thông điệp y học này không mang tính hù doạ. Tôi không phải đóng vai một gã thầy thuốc khó đăm đăm, mở miệng ra là cấm cản, không đựơc ăn cái này, không đựơc hưởng thụ cái nọ… “Sống không phải để kiêng khem”, nhưng sống để hưởng thụ một cách thông minh mà không tổn hại đến sức khoẻ. Vì điều này, tôi đã khá lao tâm tổn trí để soạn dàn kịch bản cho chương trình. Với sự chuyên nghiệp của các bạn MC nhà đài, quả thực nó đã là một thành công lớn. Tôi có đất dụng võ để làm một loạt chương trình liền mạch, không bị đứt quãng. Nó đã được khen ngợi từ rất nhiều phía.
Quan trọng hơn hết, nó được nhớ lâu. Đến giờ này, thỉnh thoảng ra đường, tôi vẫn được bà con chỉ chỏ: “Hình như cha này có lên tàng hình nói chiện dìa gan dui quá xá cỡ!”

Tôi cũng vui nữa, thưa bà con! Continue reading “Những câu chuyện về gan”