Bác sĩ và thợ săn

Ngày nghỉ nhàn nhã, tình cơ đọc được cái này trên Tuổi Trẻ

Người thợ ảnh già và lũ chim trời

TT – Ngày nào người ta cũng thấy ông ở khuôn viên nhà thờ Đức Bà, trước Bưu điện trung tâm TP.HCM Mong ông nhiều nhất không phải là khách chờ lấy ảnh mà là lũ chim trời.

Ông hành nghề chụp ảnh ở đây từ lâu lắm, nay đã qua tuổi sáu mươi. Mỗi ngày ông chạy xe từ nhà ở quận 2 qua đây. “Nghề ảnh bây giờ khó khăn lắm, ngày khá chụp được năm mười tấm, ngày khó có khi không có tấm nào. Nhưng tôi vẫn đến đây vì còn lũ chim”, ông nói.

Bỏ thuốc lá mua thóc cho chim

Ông tên Vũ Khắc Điệp. Câu chuyện ông làm bạn với chim nghe rất lạ.

Cách đây hơn 10 năm, khi vừa đi chụp hình về đến nhà thì có người hàng xóm dùng ná thun bắn một con chim bồ câu từ trên cây dừa rơi xuống. Con chim gãy cánh. Người nọ bảo ông đem chim đi nướng, làm vài xị đế lai rai. Thấy chim giãy giụa đau đớn, ông cầm lòng không đậu và xin nó về nhà chăm sóc.

Sau gần một tháng, cánh chim lành lại. Một tháng đó ông chăm chim như chăm con nhỏ. Ngày thả chim bay đi, ông thề với lòng mình sẽ không bao giờ làm hại bất cứ loài chim nào và cũng bảo cả nhà đừng làm hại các loài chim. Có lẽ con chim câu nhớ ơn người cứu nạn nên thi thoảng nó lượn về, miệng kêu líu ríu trước sân nhà.

Cũng từ đó ông để ý tại nơi ông hành nghề, mỗi lần ăn bánh mì hay xôi vào buổi sáng lại thấy một vài chú chim sẻ liệng tới mổ những vụn bánh ngon lành rồi lích chích bay đi. Rồi đám chim quanh quẩn bên ông mỗi ngày càng nhiều hơn, dạn dĩ hơn. Từ đó ăn gì ông cũng nhường lại cho chúng một phần.

Cách đây ba năm, bầy chim đã tăng lên trên 200 con. Chúng mỗi ngày một đông nên những mẩu vụn bánh mì của ông không còn cưu mang nổi. “Bài toán” thức ăn cho lũ chim khiến ông suy nghĩ. Rồi ông quyết định cai thuốc lá, dành ra mỗi ngày 20.000 đồng mua thóc cho đàn chim. Ông tâm sự: “Hồi trước mỗi khi không có khách thì châm thuốc lá phì phèo cho hết thời gian, nhưng kể từ ngày có chúng, lúc rảnh rỗi quẳng ra nắm thóc xem chúng ăn ngon lành thì mình thấy tâm hồn thư thái. Bỏ thuốc lá, dành tiền ấy mua thóc cho chim được một công mà đôi chuyện”. Nhiều người thấy ông chăm lũ chim ngồ ngộ cũng phụ ông mua thức ăn cho chúng, ông vui lắm.

Vào buổi sáng khi gửi xe xong, ông bước ra nhẹ nhàng, đàn chim vừa thấy ông đã lóc chóc bay theo. Có khi mưa gió sụt sùi, biết không có khách nhưng ông vẫn đến nhà thờ Đức Bà vì lũ chim. Lắm khi nhiều ngày liền không có khách chụp hình, hết tiền mua thóc ông lại chạy vào nhà bạn gần đó kiếm cơm, gạo ra cho chúng.

Nỗi niềm người thợ ảnh già

Giờ đây người thợ ảnh ấy đã nắm được từng tập quán của lũ chim, hầu như cá tính của những chú chim thân quen ông cũng thấu hiểu. Mỗi khi thấy đàn chim thưa thớt hay vắng bóng, ông lại lo lắng vì không biết chúng đang ở đâu và liệu có ai làm hại gì không.

Ông bảo vệ đàn chim như bảo vệ người thân của mình. Có những lúc ông đã gần như xung đột với những người săn chim. Đôi lúc nhìn những con chim nhỏ bé bị xe hơi sang trọng hoặc những chiếc taxi cán phải, ông bảo xót xa ghê lắm. Ông chỉ mong sao những bác tài xế nhẹ nhàng hơn, có thể bóp còi mỗi khi chúng đang say sưa nhảy nhót hay ăn ở dưới sân để không làm hại tới chúng.

Rồi lũ trẻ con lang thang có nhiều đứa dùng dép liệng làm chim gãy cánh, què chân hay chết, những vị khách thiếu ý thức… cũng góp phần làm đàn chim nhiều lúc sợ hãi và hao hụt. Con nào bị thương, ông lại đưa về chăm sóc, hoặc gửi nhà bạn gần đó chăm sóc cho tới khi chúng khỏe mạnh.

Bầy chim trời này ngày mỗi đông và nhiều con rất đẹp. Có những người biết chơi chim đến đây đã tỏ ra rất thích thú. Nhưng cũng có người bảo ông bẫy giúp vài con. Ông cự lại.

Nhưng không chỉ có mình ông. Nhiều bà con ở Hóc Môn, Củ Chi và nhiều nơi khác mỗi khi có dịp đi lễ ở nhà thờ Đức Bà thường mang theo vài ba ký thóc hay góp dăm ba ngàn gửi cho ông chăm sóc bầy chim. Ông nhận và chăm sóc lũ chim như bổn phận làm đẹp cho đời, khi mà tiếng chim ngày càng thưa vắng.

NGỌC LAN

DrNikonian: Đây rõ ràng là một câu chuyện đẹp, không phải bàn cãi. Vấn đề là nó làm cho cái đầu lẩn thẩn của tôi chợt nhớ đến một câu chuyện khác. Ông là một BS “nổi tiếng” ở SG này về các vụ tai tiếng lem nhem và những  tuyên bố  giật gân. Lúc còn tại vị, ông cũng nổi tiếng với một thú chơi quí tộc là săn bắn. Rảnh rỗi là ông vác súng lên Tây Nguyên săn thú. Nghe giang hồ đồn đại, ông dính líu đến vụ săn bò tót ở Tây Nguyên đình đám hồi nẳm. Chẳng biết bằng cách nào, ông lọt sổ vụ này.

Ừ, săn thì săn, bắn thì bắn. Phê bình thú tiêu khiển của người khác, là một việc ngu ngốc và kém văn minh. Và còn khó khăn hơn so sánh vợ ta với vợ người, ai thông minh sắc sào hơn ai. Phê phán thì không, chỉ trộm nghĩ thế này:

Săn bắn hái lượm đề sinh tồn, là một nhu cầu bắt buộc của người tiền sử để sinh tồn. Nhưng hình như, săn bắn chỉ để thỏa mãn thú vui giết chóc, là một bản năng kỳ lạ, khó hiểu  trong một thế giới văn minh. Hạ sát một con thú, dù một con bò tót sắp tuyệt chủng hay một con gà dịch để làm vui, ắt làm tổn đức hiếu sinh ghê gớm. Làm sao mà thú vui ấy, có thể đi cùng với y khoa, với nguyên tắc bất di bất dịch: primum non cere (trước hết, không làm tổn hại) cho được? Bác sĩ và thợ săn, có thể tồn tại trong một con người không? Đức hiếu sinh, làm sao song hành với thú vui giết chóc?

Tóm lại, giá mà ông thợ ảnh đáng yêu này có nghề bác sĩ, ắt nhiều người được nhờ! Bà con sẽ bớt nguyền rủa y giới! Tôi tin là thế!

3 thoughts on “Bác sĩ và thợ săn

  1. chu thi

    cái worpress này kì ha, rõ ràng em nhìn thấy cái còm của em đây, mà nó dám bảo là chưa có phản hồi nào, vô lý thật.:)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s