Tư thế (nghe nhạc) nào dễ lên đến đỉnh?

Nikonian tôi vốn chẳng dòng hào kiệt, lại thích hóng hớt, nên nghe người ta cãi nhau cái gì cũng vểnh tai nghe. Sẵn có cuộc tranh luận này quá hay, em copy về blog này, làm một entry mới cho bà con thưởng lãm, đỡ phải trèo tường.

Câu chuyện gồm 4 chương:

Chương 1: Ôi trí tuệ cao thâm! (Trương  Thái Du)

CÓ KHÔNG KẺ SĨ TRỊNH CÔNG SƠN

Tác giả: Trương Thái Du

Nguồn: Talawas Blog ngày 14/04/2009

Theo Khâm định Việt sử, tháng Tám, mùa thu, năm Nhâm Tuất 1202 vua Lý Cao Tông “Sai nhạc công đặt ra nhạc khúc gọi là “Chiêm Thành âm”. Nhạc khúc này giọng sầu oán não nùng, ai nghe cũng rỏ nước mắt. Nhà sư Nguyễn Thường nói rằng: “Tôi nghe nói: thanh âm của nước loạn thì ai oán giận hờn. Nay chúa thượng rong chơi vô độ, kỷ cương triều đình rối ren, lòng dân ngày một ly tán. Tiếng nhạc ai oán làm não lòng người! Đó là triệu chứng bại vong”. Chỉ hơn hai mươi năm sau, nhà Trần đoạt ngôi của họ Lý.

Ở phiên bản talawas cũ, tác giả Nguyễn Hữu Liêm có bài viết “Cái âm điệu tủi thân bi đát“. Ông dẫn: “Cách đây khoảng hai ngàn năm trăm năm, hai nhà hiền triết Ðông Tây, Khổng Tử và Socrates, đã đồng lúc khuyến cáo đến cái tầm quan trọng của âm nhạc. Âm nhạc là sinh khí của tinh thần. Hễ nhạc xuống là nước nhà xuống; hễ nhạc uỷ mị là con người tha hóa. Cái thối nát của con người khởi đi từ sự thối nát của âm nhạc”. Và “Nietzsche trong cuốn The Will to Power có nói tới cái tâm thức amor fati – cái bệnh tủi thân, cái lòng yêu số phận bi đát của mình. Cái bệnh amor fati của dân Việt khởi đi từ Truyện Kiều và kéo dài cho đến ngày nay. Từ Kiều qua nhạc Chàm, qua nhạc Huế, qua vọng cổ, qua nhạc bolero đã làm cho miến Nam ngồi xuống vỉa hè, che mặt và lau nuớc mắt. Cái quần chúng lau nước mắt này bị lưu đày qua đất mới và tiếp tục uống nước dừa tang thương bằng âm nhạc”.

Gần đây, khởi đi từ một bài viết của Trịnh Cung về Trịnh Công Sơn, dư luận xã hội Việt Nam bỗng xôn xao khác thường. Nó có phần lấn át, dù chỉ là tức thời, sự chú ý của mọi người về vận nước trong các vấn đề Biên giới – Biển – Đảo và khai thác quặng nhôm ở Tây Nguyên.

Trong đám đông dư luận “phù Trịnh”, có ai đó đã nói tham vọng chính trị của họ Trịnh chính là phản chiến, là hòa bình. Hãy lắng nghe ý kiến của một người dân thường cùng thời với Trịnh Công Sơn: “Hồi đang học những năm đầu của bậc trung học, khoảng những năm 65, 66… tôi bắt đầu nghe nói về một thứ nhạc của ai đó, khi nghe có cảm giác rã rời như hút ma túy, lính chiến nghe nó không còn muốn chiến đấu nữa. Một hôm đứng trong một hiệu sách, tôi nghe tiếng hát lê thê như lời cầu kinh vọng ra từ máy thu băng. Người bán sách nói với mấy người đang trả tiền đó là nhạc của Trịnh Công Sơn. Nhạc phản chiến đấy”(1).

Không phải ai cũng xem Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ tài ba, vĩ đại. Ông không sáng tác nhạc. Ông chỉ hát thơ như Văn Cao nhận xét: “Với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ hôn phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca hầu như không thay đổi, Trịnh Công Sơn đã chinh phục hàng triệu con tim…”(2). Số đông ít khi nghi ngờ họ Trịnh là nhạc sĩ, là cây cao bóng cả trong nền âm nhạc Việt Nam hôm qua, hôm nay và mãi mãi về sau. Bởi lịch sử ngắn ngủi của tân nhạc Việt Nam gần như không có chuẩn nhạc sĩ rõ ràng, và lại càng không có “nhạc sĩ vĩ đại” để mà so sánh sự nghiệp cũng như thành tựu nhạc thức.

Thi thoảng từng có không ít công dân trung niên của nước Nhật bẽ bàng, nước Nhật thua trận, nước Nhật nhục nhã sau thế chiến thứ hai, đồng cảm một cách lạ lùng với “nhạc” Trịnh. Đồng khí tương cầu chăng? Ca khúc “Diễm xưa” của họ Trịnh được đại học Kansai Gakuin đưa vào giảng dạy trong bộ môn văn hóa Việt Nam, hình như dưới chiêu PR của công ty kinh doanh âm nhạc Myrica. Sau đợt Khánh Ly đem chuông Trịnh đến “đánh” ở Osaka năm 1970, ca sĩ dòng nhạc “sến” enka Yoshimi Tendo cũng từng nhiều lần hát nhạc Trịnh(3).

Cuối những năm 80 của thế kỷ trước, nhiều văn nghệ sĩ xuất thân từ phong trào sinh viên tranh đấu của mặt trận giải phóng đã rỉ tai nhau câu vè “Sơn vàng, ôm guitar đỏ hát nhạc màu da cam”. Nếu ca khúc “Cát bụi” rất hợp với vỉa hè bolero của Sài Gòn, chính thức đóng dấu xác nhận tác phẩm của Trịnh Công Sơn trước 1975 có một phần quan trọng là nhạc vàng ru ngủ, bạc nhược và ủy mị; thì dòng nhạc “Da cam” của ông bên cây “guitar đỏ” không thể không nhắc tới những “Em ở nông trường em ra biên giới”, “Huyền thoại mẹ”… sống sượng, yếm thế và a dua dựa dẫm.

Người ta sẽ còn ca ngợi và nói nhiều về Trịnh Công Sơn, trong đó chắc chắn có tiếng góp đầy trọng lượng của những ai vẫn hưởng lợi trên di sản của ông. Kể ra, phải nói Trịnh Công Sơn thật may mắn. Chẳng bì với Dương Hùng thời Tây Hán, làm sách Thôi Huyền, Pháp Ngôn nhưng bị đời khinh bỉ quên lãng vì thất thân với Vương Mãng. Chẳng hổ như Thái Mão đời Đông Hán soạn hết cả Cửu Kinh, làm văn bia ở trước nhà Thái Học nhưng trót lụy Đổng Trác nên danh nhơ tiết nhục, chẳng ai thèm đọc sách(4).

Mai này, ở tương lai nào đó, may phúc dân tộc Việt Nam không còn “lòng yêu số phận bi đát của mình”, không còn mặc cảm nhược tiểu và yếm thế thì cái hồn của ca từ Trịnh Công Sơn sẽ mai một. Người ta sẽ ném những mớ nốt nhạc dễ dãi tuyền giọng mi thứ nhàm chán của ông vào sọt rác ký ức. Lúc ấy, nếu tình cờ con cháu chúng ta tiếp xúc với “nhạc” Trịnh, có lẽ chúng sẽ lấy làm ngạc nhiên mà ướm hỏi: “Trình độ âm nhạc của tổ tiên mình tệ đến thế ư?”. Đừng mơ chúng sẽ nghi hoặc: “Có không kẻ sĩ Trịnh Công Sơn?”.

Thảo Điền tháng 4.2009

Chương 2: Câu thơ, í lộn, màng nhĩ và yên ngựa (Đào Hiếu)

MÀNG NHĨ HAY YÊN NGỰA?

Trương Thái Du thân mến,

Đến giờ, tôi vẫn coi em như một người em dù tôi vẫn “nể” cái kiến thức của em về ngành “cổ sử”. Nhưng kiến thức cũng chỉ là một thứ nguyên liệu, muốn dùng được, muốn bày biện ra thành món ăn trên bàn tiệc (hay quán cóc) đều phải được nấu nướng. Mà nấu nướng là một nghệ thuật. Mà nghệ thuật thì đòi hỏi tài năng và cảm thụ tinh tế.

Tôi chơi với em, biết em có tài, nhưng tôi cũng biết là em thiếu một thứ rất quan trọng, đó là cảm thụ nghệ thuật.

*

Bài viết “Có không kẻ sĩ Trịnh Công Sơn?” của em là một thí dụ.

Một bài viết hay, hoàn toàn không giống cái móc áo trong phòng ngủ để cho người viết có thể mắc lên nào là “Khâm định Việt sử” nào là “Nietzsche”, nào là “Chiêm Thành âm” nào là “amor fati” nào là “Dương Hùng thời Tây Hán”… mà nó phải là một sáng tạo độc đáo. Bài viết ấy có thể không cần trang trí những tư liệu rườm rà, không cần những tấm huy chương khoe mẽ trên ngực áo, nhưng nó vẫn đẹp, vẫn cuốn hút như cái ngực trần đầy sức sống của một cô gái trẻ.

Bài viết của em, nếu dẹp bỏ những thứ lỉnh kỉnh trên cái móc áo ấy đi thì chỉ còn là cái móc áo, chỉ còn là tấm ngực lép kẹp của một cái xác ướp trong ngành cổ sử mà em đang nghiên cứu.

*

Vì sao tôi kết luận như vậy?

Vì trong bài viết ấy, em đã bị cái ước muốn phô trương kiến thức làm cho nó giả tạo:

-Trước nhất, cái quan niệm cho rằng: “Tiếng nhạc ai oán làm não lòng người! Đó là triệu chứng bại vong”. Là một quan niệm đã lỗi thời rồi. Bởi vì không phải chỉ có Trịnh Công Sơn mà Joan Chandos Báez, một người Mỹ sinh tại New York cũng đã từng hát nhạc phản chiến và được tôn vinh là “bà hoàng của dân ca” và được nhân dân Mỹ coi là “ Đức Mẹ của dân nghèo”.

Tôi không biết em có từng nghe Joan Baez hát chưa, nếu đã từng, em sẽ thấy rằng giai điệu của bà còn “ảo não, bi thương” hơn họ Trịnh nhiều. Nhưng bà là người Mỹ, và âm nhạc của bà có làm cho nước Mỹ “tủi thân bi đát” gì đâu?

Vả lại, nhạc Trịnh không có gì là tủi thân bi đát. Nhạc Trịnh là phận người, là tình yêu, là thất tình, là mê gái, là hoài mong, là nỗi chết, là ước mơ về một cõi phúc, là “tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay”.

Nếu bảo âm nhạc phản ánh tâm hồn dân tộc, đời sống, ý chí và ước nguyện của nhân dân thì tôi khuyên em nên đến Bình Nhưỡng, ở đó em sẽ nghe toàn nhạc hùng tráng, nhạc hy vọng, nhạc reo vui nhưng nhân dân Bắc Hàn thì lầm than khốn khó như bầy nô lệ…và cả ở Bắc Việt Nam trước năm 1975 nữa…em đã quên rồi sao?

*

Khi Văn Cao viết: “Với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ, hôn phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca hầu như không thay đổi, Trịnh Công Sơn đã chinh phục hàng triệu con tim…” thì rõ ràng là ông đã ca ngợi Trịnh Công Sơn hết mình, sao em lại nghĩ là chế trách? Ngay cả khi Văn Cao cho rằng Trịnh Công Sơn đã “hát thơ” thì đó cũng là lời bái phục cao nhất mà một nhạc sĩ có thể tặng cho một đồng nghiệp của mình. Rất nhiều người từng đồng ý với Văn Cao khi cho rằng ca từ của Trịnh Công Sơn đẹp như thơ, bởi nó mới mẻ, chắt lọc và nhiều khi rất hồn nhiên:

Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô

Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa

Rừng Thu lá úa em vẫn chưa về

Rừng Đông cuốn gió em đứng bơ vơ.
(Rừng xưa đã khép)

Hoặc:

Về trên phố xưa tôi ngồi

Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi

Chợt như phố kia không người

Còn lại tôi bước hoài.
(Lời thiên thu gọi)

*
Còn thái độ này nữa. Em có ý gì khi viết: “Người ta sẽ ném những mớ nốt nhạc dễ dãi tuyền giọng mi thứ nhàm chán của ông vào sọt rác ký ức. Lúc ấy, nếu tình cờ con cháu chúng ta tiếp xúc với “nhạc” Trịnh, có lẽ chúng sẽ lấy làm ngạc nhiên mà ướm hỏi: “Trình độ âm nhạc của tổ tiên mình tệ đến thế ư?”.

Trước nhất Trịnh Công Sơn không dễ dãi, vì nhạc Trịnh lấp lánh và biến ảo đến độ làm ta ngạc nhiên, chính Văn Cao phải thốt lên: “những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ”. Ngoài ca từ đẹp thì giai điệu của Sơn cũng rất linh hoạt, khi thì như dân ca, khi thì như đồng dao, khi thì như kinh kệ, như lời ru, như lên đồng, như tự sự… Sơn không chỉ có “giọng mi thứ nhàm chán” mà còn Fa trưởng (1 dấu giáng – Những con mắt trần gian), Fa thứ (4 dấu giáng – Tình xót xa vừa), Ré trưởng (2 thăng – Hãy khóc đi em), Do thứ (3 giáng – Rồi như đá ngây ngô). Do trưởng ( không dấu – Đoá hoa vô thường, Hãy cứ vui như mọi ngày)… và hàng trăm bài khác không soạn trên “cung mi thứ”.

Nhạc Trịnh rất dễ nhận ra không phải vì “cái cung mi thứ nhàm chán đơn điệu” nhưng là vì Sơn có phong cách riêng. Trong văn học nghệ thuật, phong cách riêng rất quan trọng. Phạm Duy cũng có phong cách riệng, Văn Cao cũng vậy. Đang đi ngoài phố, chợt thoáng nghe vài nốt nhạc thánh thót, hư ảo như thần tiên là biết ngay Franz Liszt, hoặc nghe tiếng piano reo vui tuơi mới là biết Mozart, hoặc thơ mộng lãng mạn thì nếu không là Nocturne số 1 cung Mi thứ, cũng là Valse số 7 Do thăng thứ của Chopin. Đó là phong cách riêng. Đó không phải là sự đơn điệu.

Tôi không rõ em có biết chơi đàn và có hiểu gì về âm nhạc không nhưng khi đọc bài viết của em, trong trí tôi hiện lên dòng chữ viết theo lối thư pháp rất đẹp: “đàn gảy tai trâu”. Cái màng nhĩ của con “quái ngưu” này nó dày như cái yên ngựa, làm sao có thể cảm nhận được những tinh tế của từng giai điệu, từng tiết tấu mong manh lất phất của một hạt mưa bụi, một tiếng gà trưa, một dấu hài trên sông?

*
Tôi không biết Yoshimi Tendo là ai, là ca sĩ “sến” hay ca sĩ hàn lâm nhưng tôi đã nghe chị hát một ngàn lần trên nền nhạc đệm của một tay piano tài hoa (có lẽ từng đệm nhạc cho Đức Mẹ Vô Nhiễm trên thiên đường). Tôi đã nghe và tưởng như mình đang ở trong thánh đường.

Giọng của Yoshimi Tendo rất huyền ảo, sang cả, có thể sánh ngang với Bạch Yến của Việt Nam. Chỉ có những kẻ lòng trĩu nặng hận thù và đầy ác ý (tại sao lại như vậy?) mới có thể vô lễ với Trịnh Công Sơn và Yoshimi Tendo đến như vậy.

Có thể có người không đồng ý với tôi về giọng ca của Yoshimi Tendo nhưng chị đã được một tay piano tài hoa như thế đệm đàn, chứng tỏ giọng ca của chị không phải tầm thường.

*
Cuối cùng là “Huyền thoại mẹ”. Có thể họ Trịnh đã viết ca khúc ấy theo đơn đặt hàng, nhưng điều đó có gì quan trọng? Nguyễn Văn Tý viết “Dáng đứng Bến Tre” “ Cô nuôi dạy trẻ”… không phải theo đơn đặt hàng sao? Nhưng tài năng vẫn là tài năng. Huyền Thoại Mẹ là một trong những “kiệt tác” của Trịnh Công Sơn. Chỉ có những kẻ tâm hồn đã hóa thạch, màng nhĩ đã dày như cái yên ngựa thì mới không xúc động trước một “Huyền thoại mẹ” cho dù đó là bà mẹ của những anh du kích. Sao thưởng thức âm nhạc mà cũng chia phe chia đảng nhỉ?

Ở châu Âu, trong suốt ba thế kỷ 17,18 và 19 nhiều nhạc sĩ lớn cũng đã sáng tác để phục vụ cho triều đình, hoàng tộc như các nhạc sư Henry Purcell (Anh) Handel (Ðức) Vivaldi (Ý). Ngay cả những thiên tài như Franz Liszt, Mozart, Beethoven cũng đã từng viết theo đơn đặt hàng của triều đình.

Tôi rất thích cái comment của ông Nguyen Austin: “Tôi không phải là người “phù Trịnh” hay nói đúng hơn tôi là người “phù “cả Phạm với Phạm Duy, Phạm Đình Chương, phù luôn Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên ….của miền nam nhưng tôi cũng phù luôn cả Văn Cao, Nguyễn Văn Tý với “ tấm áo ấy con qúi hơn tất cả,…” ,…của miền bắc.”

Vì sao phải “phù tùm lum” vậy? Vì nhạc sĩ, với tác phẩm của họ, luôn là ân nhân của chúng ta. Khi chúng ta buồn, nhạc của họ an ủi ta. Khi chúng ta thất vọng, nhạc của họ khuyến khích ta. Khi chúng ta cô đơn, nhạc của họ bầu bạn cùng ta. Tác phẩm của nghệ sĩ đã từng khóc, từng cười, từng căm giận, từng chiến đấu cùng chúng ta, từng chia sẻ với dân tộc sự tủi nhục và vinh quang.

Còn em, Trương Thái Du thân mến, em có biết em là ai không?

Hãy thử tìm một đám đông (chẳng hạn như trong sân bóng đá) và hét to lên trong micro: “Tôi là Trương Thái Du đây” để xem quần chúng sẽ phản ứng như thế nào?

Chương 3: Chết lịm trong nhau (Trương Thái Du)

Chopin và Dạ Khúc…
Chopin viết tổng cộng 21 bản Dạ Khúc (Nocturne), trong đó hai bản cung Đô thăng thứ (20) và Đô thứ (21) chỉ xuất bản sau khi ông qua đời nên được gọi là Dạ Khúc vĩnh biệt.Nghe Chopin trong đêm lúc nào cũng mê lịm, chỉ muốn được chết nhẹ nhàng trong tiếng nhạc của ông.

Chương 4: Lại rõ uyên thâm (Trương Thái Du)

Kính thưa anh Đào Hiếu,

Trong bài viết này em có “làm nghệ thuật” đâu anh. Em chỉ mượn vấn đề TCS đang nóng để nêu ra quan điểm của mình: Muốn mang danh kẻ sĩ thì không nên xu thời. Vuốt ve đám đông cũng là một hình thức xu thời.

Xin cảm ơn anh về những “dạy dỗ” nhạc cảm. Tuy nhiên “cảm” kiểu anh em hơi ngại. Trong 21 dạ khúc, Chopin chỉ có duy nhất một bài viết theo giọng Mi thứ nhưng nhịp C (4/4) được đánh số 19 (theo Brown – Index). Khó có thể nhầm lẫn bài này với valse số 7 (nhịp 3/4, nếu có). Hay anh nghĩ cả sàn nhảy đang đu slow “mùi” thì ta cũng phải đú theo, không nhất thiết bước đúng boston của dàn nhạc?

Kính chúc anh sức khỏe.

Lại cho Nikonian nói leo cái: Phản biện kiểu này, hoàn toàn không đánh tráo được vấn đề. Em nè, em chơi guitar dở ẹt, nên khi ôm đàn chơi Trịnh, em cứ nhè Mi thứ mà bấm. Vừa dễ lại vừa lành.

Lại trộm nghĩ, nếu em nói đúng y bon nhịp phách các tác phẩm của Chopin (cái này dễ ợt, Google cái là xong), trong khi em chỉ biết mỗi hợp âm Mi thứ, liệu rằng em có nên bạo gan phê phán về nhạc thuật của Trịnh không hè?

Chương 5: Lời khuyên y học của Dr. Nikonian

Em dốt nhạc, lại a dua. Khi thì chê Trịnh một cái cho ra vẻ thức thời. Khi lại rung đùi khề khà nghe nhạc Trịnh. Sau khi nghiền ngẫm câu chuyện quá độc chiêu này, nổi máu nghề nghiệp, em xin khuyên:

TƯ THẾ NGHE NHẠC TỐT NHẤT LÀ DỰA CỘT MÀ NGHE!

Vâng, dựa cột mà nghe, trong tất cả các lĩnh vực mà mình kém am tường. Đừng tưởng thế giới blog là vườn hoang để ung dung múa gậy. Mà em muốn sống, sống nhăn răng, sống nham nhở để nghe Nocturne của Chopin cho nó đã. Chết thì hok nghe được, dù là “chết lịm” trong âm nhạc của Chopin, thì sang thiệt! Nhưng em hổng ham chết để chứng tỏ mình sang chút nào hết á!

Em xin hết ạ!

Lại thêm một lời khuyên y học nữa:

Có một danh họa đã phán dịa nè: “Phàm là thợ giày, đừng nên vượt quá cái bàn chân”. Lại méo mó nghề nghiệp, cho em phăng thêm tí:

“Phàm là BS Phụ khoa, thì đừng nên khám họng. Và ngược lại!”

*Chú thích: các tiêu đề là do Nikonian tự đặt

48 thoughts on “Tư thế (nghe nhạc) nào dễ lên đến đỉnh?

  1. luvangxi

    Câu chuyện quá độc chiêu, nhưng lời khuyên của Dr.Nikonian còn độc chiêu hơn, làm em xém chút té ghế, đứt ruột.
    Nhưng mà bác sĩ cho em hỏi, đời người hữu hạn, em chỉ am hiểu được MỘT lĩnh vực là hết hơi òi, Bs kiu em dựa cột mà nghe hoài thì dù có sống nhăn răng, sống nham nhở thì cũng có AI BIẾT EM LÀ AI đâu, nó phí cuộc đời em đi phải không Bs.

  2. hscb08

    Không phải là “…tắt hết đèn, chỉ 1 CD, rồi để lòng lặng thinh trong bóng tối” ạ?
    Chúc BS một ngày không buồn bực.

    1. drnikonian Post author

      Dạ, mặc dù không dựa cột, nhưng em lặng thinh, với những lĩnh vực mà em hok có am tường. Vậy cho nó lành!

  3. Akari

    Nói chung em không phù mà cũng không trù, nhưng em không thích toàn bộ nhạc Trịnh, chỉ nghe vài bài mà thôi. Nói chung, em có cảm giác bên chê thì đang tìm cách chê cho mạnh và bên khen thì cũng tìm mọi nhẽ mà khen. Họ Trịnh là một tài năng kỳ lạ, còn ông có sống mãi hay không thì chắc em cũng chẳng sống đủ lâu để biết.

    1. drnikonian Post author

      Thích hay không thích là quyền của mỗi người. Nhưng nếu không am tường nhạc lý, chớ nên bạo gan phân tích nhạc thuật của Trịnh, hay của bất cứ ai.
      Chắc bạn đồng ý với tôi?

  4. Phù Thủy nhỏ

    Bác Nikonian ui, em thích bác quá đi mất!
    Mà nói thiệt, bác dùng tư “gợi” quá, đám bạn em thấy title tư thế của bác đã xông vô xem, té ra tư thế nghe nhạc, huuhuhuhu hic tụi nó bảo bác đểu hehhe
    Đọc cái bình lọan dựa cột mà nghe của bác “đã thiệt” hheheh chúc bác cứ sống nham nhở đễ nghe Chopin và Paul.

    À hôm trước em tới nhà bác xin xỏ cái đĩa của Paul, chả thấy bác ừ hử là sao?

  5. Akari

    @Bác sĩ: vâng, em đồng ý với bác.

    À, nhưng có điều này nữa: không biết mà nói ra để cho người ta mắng vẫn tốt hơn là không biết rồi im re và mãi mãi không biết mình sai. Hì hì.

    1. drnikonian Post author

      @Akari: Cái này thì em không đồng ý với bác. Không biết, không am tường vẫn có thể phát biểu ý kiến (rất chủ quan) của mình. Nhưng nếu em không phân biệt đươc gam Mi thứ với các hòa âm khác, thì dù em có yêu Chopin đến độ muốn chết lịm trong Nocturne, khi em nhân danh học thuật, từ ngữ đao to búa lớn để phê phán nhạc thuật, thì quả là một trò hề không hơn không kém. Người ta chưởi là phải!
      Phàm là thợ giày, đừng nên vượt quá bàn chân! (câu này em giữ bản quyền nghen)

      1. Akari

        Chết thật, em quên không chú thích rằng cái dòng nói thêm đó chẳng liên quan gì đến nội dung bài cũng như bác Trương Thái Du hết. Xin quyết liệt rút kinh nghiệm để lần sau đỡ mắc công các tiền bối hiểu nhầm.

        Về mấy bản Nốc-tuýt (xin các quí tiền bối thứ lỗi, em mù nhạc cổ điển ạ) của Chopin, em cũng có nghe chút ít. Nói chung là không cảm nhận được từng nốt tinh tế nhưng thấy tinh thần thư thái, tâm trạng bình yên. Với em, nhạc thế là quá hữu ích rồi.

        Coi bộ sau chuyện này em sẽ phải dành tiền mua bộ loa tốt hơn để thưởng thức nhạc cổ điển.

        (đêm qua em nghe Overture của vở Opera William Tell, hết sức bực mình vì file nén, loa dỏm, tiếng violon to thì rõ to, bé thì… tịt mít không thấy gì luôn)

  6. Quoc Nguyen

    Ặc ặc…lại khoái cái đoạn “Cái này dễ ợt, Google cái là xong”.
    Cái loại “Pizza chấm mắm tôm”, bây giờ, sao nhiều thế không biết!

  7. dau goi.

    “Phàm là BS Phụ khoa, thì đừng nên khám họng. Và ngược lại!”. Lời khuyên của bác làm, em cười té ghế.

  8. menam

    Em không biết Trương Thái Du là ai, nhưng đọc bài này kèm theo “bình lựng” của bác Nikonian làm em xém chết vì sặc nước🙂

    Em phục bác Đào Hiếu vì bác í chửi quá ngọt🙂
    Em nể bác Nikonian quá, vì bác bình hơi bị chua🙂

    Em cũng xin nghiêng ngã trước bác Thái Du, bởi cái trình độ thẩm thấu âm nhạc của bác, quá đắng.

    Ai dám cá với em 1 ăn 10 là Trương Thái Du chưa bao giờ được nghe hết một bản nhạc Trịnh một cách tử tế nào?

  9. thuy cuc

    hihi, đọc cái blast của bác bên blog Yahoo, tui đang ngồi trong Phòng làm việc mà cười hăng hắc, làm mọi người tưởng tui bị gì rồi!

    Nhưng mà khi qua đây, đọc hết bài này, thì tui cảm thấy (khá rõ) là bác có tư tưởng phân biệt đối xử, có vẻ xem thường BS của phụ nữ nhá. Phản đối kịch liệt nhá

    1. drnikonian Post author

      Welcome Chị TC🙂
      Chị ui,
      Tui muốn làm BS cho phụ nữ quá chời mà không được mần nè. Y học nó dịa Chị ơi, chuyên khoa nào khám chuyên khoa đó, cho nó lành

  10. thuy cuc

    hihi, đọc cái blast của bác bên blog Yahoo, tui đang ngồi trong Phòng làm việc mà cười hăng hắc, làm mọi người tưởng tui bị gì rồi!

    Nhưng mà khi qua đây, đọc hết bài này, thì tui cảm thấy (khá rõ) là bác có tư tưởng phân biệt đối xử, có vẻ xem thường BS của phụ nữ nhá. Phản đối kịch liệt nhá

  11. Trung Bảo

    Nhạc chỉ là nhạc, có kẻ đem nhạc đặt trên bàn mổ dùng con dao mổ lợn để phanh thây, miệng vẫn la bài hãi: “Có hay không kẻ sĩ?”. Càng đọc càng buồn cười/nôn/ngủ…Đúng là tư thế dựa cột giúp ta mau lên đến đỉnh. Hehe

  12. VuNgoc

    Xung quanh tượng đài, theo thời gian thường có nhiều rêu và cỏ dại. Nhưng người ta sẽ sớm nhổ chúng đi, còn tượng đài thì sẽ trường tồn

  13. Phù Văn Hóa

    Trượng Thái Du viết ý kiến riêng của mình cũng lịch sự và có văn hóa mà. Cũng là 1 cách nhận đinh riêng ủa TTD. Sẽ có kẻ dồng tình và có kẻ không. Sao Đào Hiếu, Dr lại dùng dao mổ lợn để mà hè nhau phanh thây ông ấy vậy (nào là MÀNG NHĨ HAY YÊN NGỰA, TAI TRÂU, QÁI NGƯU, TRÌNH ĐỘ ÂM NHẠC, DỰA CÔT, ĐÓNG GIẦY??? Tôi thấy cả ba người đều có kiến thức về văn hóa và âm nhạc mà…NÊN NHẸ NHÀNG VỚI NHAU

  14. Trương Thái Du

    Ặc ặc… có người chỉ mới biết ở đây đang có trò vui. Cái đoạn nghe Chopin đấy là 1 entry viết “mồi” trong khi tôi vừa nghe Chopin vừa viết bài về TCS. Bi kịch là ở chỗ người ta cứ dùng cảm tính để suy xét 1 bài viết đầy lý tính. Sau khi tôi trả lời ĐH, ông ta có nhắn tin trên ĐT bảo là có bản Nocturne số 1 cung Mi thứ mà, ông ta cho link vào… youtube. Hóa ra bản đó là số 1 của Op. Post. 72 (đại khái là tập số 72, in sau khi Chopin qua đời).

    1. drnikonian Post author

      Hì, hoan nghênh bác đã ghé, tham gia vào “trò vui” này. Quả là vui thật, vừa nghe nhạc, vừa hóng hớt nghe hai bác tranh luận, ngộ ra được lắm điều hay ho.
      Trộm nghĩ: có thể tách bạch lý tính hoàn toàn trong cảm thụ âm nhạc, nhất là một di sản âm nhạc đồ sộ như của Trịnh hay sao? Bác viết đoạn kết luận về nhạc Trịnh như thế, mà lại thuần lý tính ư?
      Như bác chẳng hạn, nếu bác muốn “mê lịm trong âm nhạc của Chopin”, là do cảm tính hay lý tính dẫn dắt vậy, thưa bác?
      Bác Đào không sai khi khẳng định có một bản Nocturne của Chopin, viết ở cung Mi thứ. Chuyện đúng sai này kiểm chứng rất dễ mà không cần quá am tường về Chopin (như bác)
      Tuy nhiên, xin nói thêm rằng, nếu bác Đào nhớ sai một bản Nocturne của Chopin, thì cũng không ảnh hưởng gì đến những kiến giải của bác ấy về nhạc Trịnh cả.
      Bác Trương đừng thèm tranh luận với bác Đào về số hiệu, nhịp phách của Nocturne làm gì cho mệt. Để “lý tính” và thời gian quí báu của bác mà phản bác lại những lập luận của bác Đào, cho thiên hạ cùng được học hỏi thêm về nhạc thuật. Vậy phải thuần “lý tính” hơn không?

    2. drnikonian Post author

      Trời đất ơi, Giàng ơi, mới qua thăm nhà bác Trương, đọc được cái này:
      “Tuy vậy, trong giới hạn bạn bè – những người hay vào đọc blog này, tôi muốn trưng ra một bằng chứng là tôi có căn bản nhạc lý nhất định khi tìm hiểu nhạc TCS.

      Ảnh: Giấy khen và quyết định thưởng tiền của hiệu trưởng ĐH HH năm 1991 cho tác giả” (http://au.blog.360.yahoo.com/blog-V8i4lZglabOqNmtKDevrxrT5RQo-?cq=1&p=2276#comments)
      Đọc cái này mà thấy thẹn thuồng (cho bản thân) quá! Nghe nhạc từ nhỏ, cũng có chơi nhạc sơ sơ, mà cả đời không có được cái giấy khen để chứng tỏ cho thiên hạ biết mình là người sành nhạc. Lại trót mê Chopin, người cả đời hổng có tờ giấy khen giắt lưng. Kiểu này thì bác Đào kém xa bác Trương về cái khoản có giấy khen và được thưởng tiền mất rồi. Rõ khổ!
      Bác Trương ui, bác dẹp tờ giấy đó đi cho những người không có giấy khen bớt phần hổ thẹn😦

  15. Trương Thái Du

    Tôi thấy các bạn rất định kiến. Khi bài về TCS được đăng, hàng mấy chục cái còm và 2 bài phản bác để bảo vệ tình cảm của họ với TCS đều đặt nghi vấn tôi không biết gì về nhạc. Bây giờ tôi trưng ra 1 bằng chứng tôi có căn bản nhạc lý nhất định thì các bạn lại đi bình luận về giá trị cái giấy đó. Tôi chỉ muốn nó chứng minh mỗi 1 điều là tôi biết nhạc lý. Tôi lường trước cái định kiến này nên đã không đưa entry ấy vào talawas…

  16. donkar

    Bác TDT này mắc một cái tội lớn là dám uýnh vào một cây Đại Thụ mà không biết mình là ai, sức lực của mình như thế nào và đối tượng đằng sau cây Đại Thụ ấy là những ai. Keke, thế thôi.

    Em có 1 trang web này giúp mọi người dễ dàng truy cập vào các blog cá nhân hơn, share với anh nè:
    http://www.dot.tk/en/index.html

  17. Trung Bảo

    Tôi phải viết một bài phê bình tranh của Bùi Xuân Phái, Tô Ngọc Vân là ủy mị, tiểu tư sản…hai ông này không phải là kẻ sĩ. Tôi tự tin rằng mình có đủ khả năng vì tôi đã được bằng khen vẽ đẹp của trường Đại học Thể dục Thể thao nhờ có đóng góp trong phần trang trí cho hội diễn văn nghệ của trường.

    Hãy đón đọc, “Có hay không kẻ (vạch) sĩ, Bùi Xuân Phái?”. Lạy hương hồn hai họa sĩ trăm lạy, con không có ý nhạo báng hai ngài.

  18. alexmeyer

    Có phải vì là người có tri thức, có kiến thức âm nhạc sâu rộng, giỏi lập luận nên thích choảng lẫn nhau 1 cách cay độc như thế này không? thực sự tôi chẳng thấy phục tẹo nào!

  19. Ngán Tranh Luân

    Tranh luận mất định hướng và sa lầy vào vào “chơi chữ” và “vặt lá tìm sâu” hay là kiểu “dọn cỏ vườn văn”. Luận về cái Sĩ của TCS thi TTD đưa ý kiến trong dạng nghi vấn?

    Tôi thích nhạc TCS, nhưng tôi chưa chắc YÊU con người của ông ấy? vì tôi không care ông ấy Cvì tôi yêu nhạc TCS trong nhưng lúc yên tĩnh trong đêm, lúc đang buồn vu vơ trong 1kho6ng gian tĩnh lặng nào đó…. (Trong luc vui thi tôi thích nghe “Năm anh em trên 1 chiếc xe tăng hơn”).

    TTD cũng ko nên đòi hỏi TCS phải SĨ như là TRẦN DẦN hay PHÙNG QUÁN?????. Tôi nghĩ TTD cũng muốn có ai đó CM điều TTD nói là SAI (KHÓ!)

    Tôi mến TTD, ĐH và DR Niko… nhưng “Văn kỳ thanh, bất kiến ky hình”…thất tiếc lắm thay!!!!

  20. vuong the dung

    Bài hay quá . Gãi trúng chỗ ngứa của tớ . Xin phép bạn “rinh” về blog của tớ cho thêm bàn dân thiên hạ xem . Cám ơn trước .

  21. invisibleman

    Em có vài suy nghĩ:

    Thứ nhất, các bác ĐH và TTD có chơi với nhau, nên dù có mắng nhau cũng là mắng “yêu” . Em là người ngoài nên tự trọng không đắc ý và lặp lại những lời mắng yêu đó.

    Thứ hai, em thấy dựa cột vẫn không có ích bằng xông xáo. Nếu chỉ tiếp thu một chiều từ ngoài vào, không phát biểu ra cái sự hiểu của em, thì có những cái sai em sẽ mất nhiều công sức để nhận ra.

    1. Dr. Nikonian Post author

      Hì, em không biết mắng nhau như thế là mắng “yêu” hay không yêu? Các bác ấy tranh luận công khai, cũng chẳng phải đóng cửa bảo nhau để bảo là em nghe trộm hay đơm đặt.

      Vâng, tự trọng tốt thật, nhất là khi hiểu tự trọng là không đao to búa lớn, là “dựa cột mà nghe”, không nhân danh học thuật để tuyên bố vung vít về những lĩnh vực mà mình chẳng am tường. Em chưa biết thì em hỏi, chứ cho uống mật gấu, em cũng chả dám múa gậy vườn hoang mà “phát biểu -như đinh đóng cột -cái sự hiểu của mình”. Tự trọng khó thật, bác nhỉ!

  22. NVT

    Lâu nay biết Trịnh Công Sơn nhưng không biết TTD là ai. Nhưng kể từ ngày Talawas đăng bài Bình-loạn thì mới biết TTD. Kể ra đây cũng là 1 chiêu PR-tuy mạt hơn bèo, nhưng vẫn hiêu nghiệm hén-giống như thời nay mà muốn nổi tiếng mà không có tí tài lận lưng thì chỉ việc tự chụp Shết-Shi rồi tung lên mạng thì ắt sẽ nổi tiếng ( tiếng xí cũng chả sao, miễn nổi tiếng là được rồi!)
    Chỉ tiếc cho Talawas lâu nay thiên về VH lại là chốn dung thân cho chiêu PR mạt hạng này.

    Tay TTD này luôn mang cái kiến thức nhạc lý của mình đi khua chiên đánh trống: làng nước ôi tôi “siêu” nhạc lý lắm này; đi hết Blog này đến Blog khác mà đánh-mà khua.
    Mình thì mù tịt về nhạc lý, nhưng là con nghiện của âm nhạc. Cứ mỗi lần thật sự nghe nhạc thì phê lòi.
    Tâm hồn thì cứ mụ mị, cứ phiêu bồng; cứ mộng du theo cung bậc thăng trầm của âm nhạc .
    Ôi…sao-tôi-yêu-cái-cảm-giác-này-quá!
    Ngẫm lại âu cũng là 1 hạnh phúc khi mình được mê muội bởi âm nhạc.

    Còn với TDT thì mình tin chắc 1 điều là tay này cũng nghe nhạc. Nhưng luôn nghĩ mình có vốn kiến thức nhạc lý “uyên bác” quá nên hồn cứ tỉnh như sáo để chỉ lắng nghe coi “tay” này viết/chơi nhạc đúng/sai; chơi nốt nào “sang”, chơi nốt nào “hèn”!!! Nghe nhạc cứ như vai trò của ban giám khảo-Phải luôn cồ giữ tâm hồn luôn tỉnh táo khỏi cái cám dỗ của âm nhạc để sẵn sàng soi,vạch, đào, bới …

    Thôi, về cái khoản thưởng thức âm nhạc thì em xin làm khán giả-thích hơn, phê hơn làm giám khảo.

    Đó là xét đoán của mình về gu thưởng thức âm nhạc của TTD dựa theo: “Tuy vậy, trong giới hạn bạn bè – những người hay vào đọc blog này, tôi muốn trưng ra một bằng chứng là tôi có căn bản nhạc lý nhất định khi tìm hiểu nhạc TCS.
    Ảnh: Giấy khen và quyết định thưởng tiền của hiệu trưởng ĐH HH năm 1991 cho tác giả” (http://au.blog.360.yahoo.com/blog-V8i4lZglabOqNmtKDevrxrT5RQo-?cq=1&p=2276#comments
    Bi kịch thiệt. Đưa giấy “chứng nhận” có kiến thức về nhạc lý để bình-loạn về…Ca Từ của nhạc Trịnh.

    Từ đó đâm ra mới có sự lệch lạc trong cảm nhận vê âm nhạc khi-thưởng-thức-âm-nhạc của TTD-(Trích comment của TTD):
    “Cái đoạn nghe Chopin đấy là 1 entry viết “mồi” trong khi tôi vừa nghe Chopin vừa viết bài về TCS.Bi kịch là ở chỗ…”đúng là bi kịch về lệch lạc khi thưởng thức âm nhạc. Bi kịch, bi kịch!

    Tội nghiệp cho TTD, nghe nhạc như thế làm sao mà được “lên đến đỉnh”, thôi vầy đi TTD, tạm thời y học chưa có thuốc cho nghe nhạc, nên cứ mỗi lần nghe nhạc thì:
    1 viagra for musical climax!
    Dzị đi-hén!
    @Phù Văn Hóa:
    Phù Văn Hóa, on Tháng Tư 21st, 2009 lúc 8:38 sáng Said:
    Trượng Thái Du viết ý kiến riêng của mình cũng lịch sự và có văn hóa mà. Cũng là 1 cách nhận đinh riêng ủa TTD. Sẽ có kẻ dồng tình và có kẻ không. Sao Đào Hiếu, Dr lại dùng dao mổ lợn để mà hè nhau phanh thây ông ấy vậy (nào là MÀNG NHĨ HAY YÊN NGỰA, TAI TRÂU, QÁI NGƯU, TRÌNH ĐỘ ÂM NHẠC, DỰA CÔT, ĐÓNG GIẦY??? Tôi thấy cả ba người đều có kiến thức về văn hóa và âm nhạc mà…NÊN NHẸ NHÀNG VỚI NHAU

    Trả lời:
    Trích của TTD:
    …thì cái hồn của ca từ Trịnh Công Sơn sẽ mai một. Người ta sẽ ném những mớ nốt nhạc dễ dãi tuyền giọng mi thứ nhàm chán của ông vào sọt rác ký ức. …: “Trình độ âm nhạc của tổ tiên mình tệ đến thế ư?”. Đừng mơ chúng sẽ nghi hoặc: “Có không kẻ sĩ Trịnh Công Sơn?”.

    1. Dr. Nikonian Post author

      Bà con nào quan tâm, xin đọc thêm trước tác mới nhất của Trương tiền bối ở đây
      Quả là học cả đời, vẫn thấy mình ngu dốt trước con người vĩ đại này :-))

  23. Tinh co

    Tinh co!
    Toi tinh co doc duoc nhung dong cam nhan ve bai viet ve nhac TCS va loi binh ve tac gia.Toi tre tuoi nen chua hieu het cau noi:
    “chim khon keu tieng ranh rang
    Nguoi khon noi tieng diu dang de nghe”…dai khai la the…
    Thiet nghi, pham la con nguoi thi khong ai dam bao minh hoan hao…Neu day la diem hen cho nhung bac tien boi “duc cao vong trong” ban chuyen dao, chuyen doi, “van hoa”, xin “moc mac’trong loi noi de ke tre tuoi nay fainguoc len nhin tien boi. Xin cam on!!!

  24. NVT

    @Tinh Co:
    Chắc chắn mình không phải là tiền bối “đức cao trọng vọng” nhu Tinh Co phán: tien boi “duc cao vong trong” ban chuyen dao, chuyen doi, “van hoa”…
    Trong những comments TTD quả thật có nhiều bài rất hay mà xứng đáng cho “tình cờ” phải: fainguoc len nhin tien boi”.
    Tuy nhiên ngoài những lối viết academy ra thì cũng có những cách viết khác để phản biện những kẻ như TTD. Nếu Tinhco tự nhận là trẻ tuổi, thì cũng nên biết ( không cần thiết phải học/bắt chước ) những cách biểu cảm khác của nhiều người khác nhau về kẻ dám sỉ nhục 1 tượng đài, 1 cây đại thụ của âm nhạc nước nhà; và vô sĩ nhất là báng bổ người đã khuất! Báng bổ và coi rẻ tất cả mọi người.:Trình độ âm nhạc của tổ tiên mình tệ đến thế ư?”.
    Nếu TreTuoi chưa biết, chưa hiểu và muốn học khôn, thì hãy nhớ lấy mà tránh, đừng có bắt chước tay TTD. Hãy Uốn ba tấc lưỡi rồi hãy nói!

    “Mai này, ở tương lai nào đó, may phúc dân tộc Việt Nam không còn “lòng yêu số phận bi đát của mình”, không còn mặc cảm nhược tiểu và yếm thế thì cái hồn của ca từ Trịnh Công Sơn sẽ mai một. Người ta sẽ ném những mớ nốt nhạc dễ dãi tuyền giọng mi thứ nhàm chán của ông vào sọt rác ký ức. Lúc ấy, nếu tình cờ con cháu chúng ta tiếp xúc với “nhạc” Trịnh, có lẽ chúng sẽ lấy làm ngạc nhiên mà ướm hỏi: “Trình độ âm nhạc của tổ tiên mình tệ đến thế ư?”. Đừng mơ chúng sẽ nghi hoặc: “Có không kẻ sĩ Trịnh Công Sơn?”.

  25. hoangguitar

    Quá hay. Sau cái vụ bauxite giờ mới thấy bác Trương cũng tham gia nhiều lĩnh vực gớm. rõ là người uyen bác. Dạo này hình như bác ăn trúng thứ gì ấy. Lúc trước bác đâu có “bịnh” thế ?

  26. NguoiDalat

    He he, moi doc duoc bai ngay cua bac sy mac du da duoc dang tu rat lau. Khong ai co the duoc long het tat ca moi nguoi.

    Mot bai nguy bien rat hoanh trang bang nhung thu trang suc sac so nham che day cho su vo cam dang buon.

  27. Đào Huy Quang

    He he, gần 12h đêm rồi mà vẫn loanh quanh ở cái blog này.
    À mà tôi thấy anh TTD này viết cũng được đấy chứ, nhưng anh ấy “trót” chui vào “vùng cấm bay” của Đào Hiếu, Dr (và của tôi nữa) nên bị “bắn” ngay.

    Ngày xưa, tôi không hiểu tại sao người ta thích cải lương, chèo, ca trù, hò Huế…và một số loại hình âm nhạc dân gian khác. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh nào đó tôi bắt đầu thấy hay.

    Anh bạn tôi bảo nếu ăn thì trước tiên là ăn với ai, ăn ở đâu và sau cùng mới là ăn cái gì vì nhiều khi:
    “Râu tôm nấu với ruột bầu,
    Chồng chan, vợ húp gật đầu khen ngon”.
    Có những lúc xem phim VN, sau cảnh bom đạn, chết chóc, hình ảnh cô gái trên sông và câu hò Huế quện vào nghe thanh bình, đau xót, yêu nước khủng khiếp.
    Cũng vậy, nhiều khi nghe ca trù như tiếng khóc dân tộc…và…v.v..

    Lớp tuổi như tôi, ai động vào họ nhà Trịnh là múc ngay.
    Hồi nhỏ, ai chê cải lương là mấy má miền Nam sẽ cho ra vấn đề luôn, nhưng thực tế là ngày nay, tôi thấy, đa số những người học nhạc Tây chuyên nghiệp, nghiêm túc không thích nghe những loại hình kể trên, mặc dù Nhà Nước ra sức tìm cách tôn vinh văn hoá dân tộc, mà một trong những cách đó là đưa ca trù, hát xẩm, chèo, tuồng…và…vào cộng đồng.

    Song, họ Trịnh vẫn còn nhiều đất sống trong nhân dân.

    Một người em, người bạn nối khố, rất giàu có của bác Quyền Văn Minh bị bệnh nặng đã yêu cầu bác Minh làm một đĩa CD riêng cho anh ấy về Hà Nội, về nhạc Trịnh trước khi anh ấy phải đối mặt với khó khăn lớn nhất của cuộc sống. Bác Minh đã làm (có vẻ hơi miễn cưỡng), nhưng sau đó, bác lại hay bật cho tôi nghe và tặng tôi một đĩa ấy(có nghĩa là bác ấy thích).

    Tôi là đàn em, không dám dạy bác ấy, nhưng tôi vẫn nói với bác ấy là nhạc Trịnh hay, không biết bây giờ, bác ấy đã tin hẳn chưa.
    Tôi theo thuyết hoài nghi (Conspiracy Theory) nên thỉnh thoảng gọi mấy em học hành thông minh, có tâm hồn lại và cho nghe nhạc Trịnh xem liệu mình có cổ hủ hay không thì thấy các em bảo hay.

    Tôi cũng không hiểu các em nể tôi nói vậy hay các em nói thật.

    Chuyện này, tôi sẽ điều tra tiếp và nếu các bác muốn, tôi sẽ alô cho các bác để ta biết xem lớp trẻ xịn (tức học nhạc xịn, học nghiêm túc) bây giờ chúng nó nghĩ gì về nhạc Trịnh.

    Chỉ có điều, bây giờ, tôi thấy nhạc Trịnh hay lắm, tôi thấy hồn dân tộc thấm vào đó. Nó buồn, triết lý Phật giáo…, nó đau thương, nó làm ta đứng dậy chứ không làm ta uỷ mị. Nó hợp đặc biệt với người Việt, lớp người trước đó và lớp người như tôi.

    Vì thế, Kinh thánh trong Truyền đạo 1:18 viết:
    Vì nếu sự khôn ngoan nhiều, sự phiền não cũng nhiều; ai thêm sự tri thức ắt thêm sự đau đớn.

    7:3 Buồn rầu hơn vui vẻ; vì nhờ mặt buồn, lòng được vui. 7:4 Lòng người khôn ngoan ở trong nhà tang chế, còn lòng kẻ ngu muội ở tại nhà vui sướng.

    (Tôi dẫn nguyên văn đấy, không phải bịa đâu. Ai không tin, vào google có tất)

    Xin lỗi bác Đào Hiếu và Dr, mặc dù rất thích Trịnh, tôi cũng không dám khẳng định là nhạc Trịnh sẽ sống mãi với thời gian; nhưng dù sao, tôi vẫn tin là nó sẽ sống và lòng tin nhiều khi rất đúng vì nó là sản phẩm của cảm xúc.

    Hồi xưa và bây giờ tôi học hoà thanh cổ điển và thực sự cảm thấy đau đầu khi phân tích một đoạn nhạc có vài dòng của Bach, Bethoven, Mozart. Không phải riêng tôi đau đầu đâu, ai cũng vậy. Có lần tôi hỏi giáo viên là qui tắc chặt chẽ như vậy, 4 bè, nốt nào đi lên, nốt nào đi xuống, không sai một li như thế thì khi viết, các Bethoven hay Mozart có ngồi tính như mình hay là họ cứ theo cảm xúc mà viết thì được trả lời là các kết cấu đó là sau này người ta tìm ra, còn các Ngài hồi xưa viết có ngồi tính từng tí như người ta làm toán hay không thì không biết. Đáp số được nhiều người ủng hộ là các Ngài viết theo cảm xúc, chứ ngồi tính thì khi nào mới xong một bản mà các Ngài lại được cái viết rất nhanh, nốt nhạc xấu mù thì lấy thời gian đâu mà tính mới cả toán. Ấy vậy mà các Ngài viết chính xác như máy tính.
    (Ai không tin hỏi mấy cô dạy hoà thanh xem.
    Nếu có phản biện, xin cho biết để cải chính)

    Vậy, theo tôi, cảm xúc sạch vẫn là nguồn nước trong nhất để gột rửa tất cả.
    Cảm nhận về lòng tin đã dẫn dắt người Do Thái sau bao năm dài đau khổ trở về với Đất Hứa và đã, đang và luôn là dân tộc mạnh mẽ và thông minh.

    Câu hỏi đặt ra là liệu có phải họ đứng sau Hợp Chủng quốc, lèo lái Hợp Chủng quốc hay không.

    Ngày xưa, Ba Tàu ở Chợ lớn thao túng thị trường vàng VN thì liệu các tài phiệt tư bản tài chính có thế lực, nắm quyền chi phối kinh tế – chính trị ở các nước tư bản, điển hình là Hợp Chủng quốc Hoa kỳ, có phải người Do Thái không.

    Bác nào biết cho thông tin, tôi cám ơn nhiều.
    Tôi thích họ Trịnh dựa vào cảm xúc nhiều hơn sự phân tích câu đoạn, hoà thanh vì tôi tin vào việc sáng tác của các bậc tiền bối ngày xưa như Bach, Bethoven, Mozart đều dựa trên cảm xúc sạch.

    Tôi hay dùng chữ “tin”, mà tin là dựa chủ yếu vào cảm xúc nhiều hơn lí trí.

    Nếu tài phiệt Do Thái nắm quyền chi phối kinh tê – chính trị Hoa Kỳ và thế giới bằng cảm xúc, lòng tin vào Chúa của họ thì có lẽ tôi cũng tin vào cảm xúc của tôi tin rằng nhạc Trịnh sẽ sống mãi với hồn dân tộc, mặc dù các cơ sở lý lẽ của tôi còn mong manh.

    Albert Einstein trong cuốn “Thế giới như tôi thấy” có viết câu đại ý là có hai thứ con người không bao giờ vươn tới hết được là khoa học và nghệ thuật.

    Tôi có vẻ hợp với mấy ông bác sĩ vì tôi nghĩ là chúng tôi không đụng hàng.

    Ông bác sĩ thì người ta hay gặp lúc đầu đời và lúc cuối đời. Người ta không thích nhưng vẫn phải gặp.

    Bọn nghệ sĩ chúng tôi thì người ta hay gặp lúc giữa đời, khi người ta thích nhất (giống mấy bác nghe nhạc Trịnh thấy phê ý lòi ra ý).

    Một đàng thì luôn phải có chứng cứ, phân tích, sai là chết người ngay;
    một đàng thì cứ cảm xúc mà phang, đúng sai kệ bà nó, sai đâu sửa đó.

    Vậy là mỗi thằng một việc, không đụng hàng, không giẫm lên cỏ – à quên, không giẫm lên chân nhau.
    Cứ như thế là chơi được với nhau.
    Con người mà!

    Xin cảm ơn chủ nhà và cám ơn các bác!

    1. Dr. Nikonian Post author

      Một đàng thì luôn phải có chứng cứ, phân tích, sai là chết người ngay;
      một đàng thì cứ cảm xúc mà phang, đúng sai kệ bà nó, sai đâu sửa đó.

      Bác chỉ được cái nói đúng. Cái đoạn bác viết về hòa thanh của Bach cũng cấm có cãi vào đâu được. 🙂
      Em dốt nhạc, nhưng cũng học làm sang, lăn tăn viết cái này. Mời bác đọc thử nhé

  28. Dao Huy Quang

    Nhân có chút tranh luận nhỏ với bác Hồ Hải về âm nhạc và nhạc Trịnh, đọc lại bài này và mấy cái “còm” làm tôi cười như ma làm.
    Người miền Nam hay thật, chắc họ yêu nhau nên mắng nhau, sửa nhau ra trò (!!!???)
    Quả thật là vui, trong tình hình này…
    Xin phép Dr cho tôi làm cái “link” từ “web” của tôi sang để cho bà con thưởng thức.
    Nếu chẳng may ai đó trong chúng ta mắc chứng vô cảm hoặc tưởng mình là ai, thì điều đó là đáng buồn phải không Dr?
    Tôi vẫn nghĩ TTD là người tốt, nhưng chắc bác ý hơi nhầm một chút.
    Đọc mấy cái “còm” của mấy bác khác thì đến chết mất thôi!!!
    Mong TTD đừng giận mọi người, mọi người chỉ muốn tốt cho TTD thôi và tôi thấy họ nói đúng đấy….
    Phải không ông Dr?
    Hôm nay, tôi lại vừa ăn mắm tôm xong, chẳng làm sao cả (!!!???)
    Cảm ơn Dr đã làm lý do để tôi vui!
    Chúc Dr khỏe!
    HQ

  29. OngTu

    Thưa các bác,
    Xin phép mượn nhà bác Nikonian nói chuyện với HQ chút nhé! Cũng như Huy Quang, tại vì cái tranh luận nho nhỏ với bác Hồ Hải về nhạc Trịnh mà tôi cũng mới vừa lên tiếng về nhạc Trịnh, và lại trở lại đây.

    Tôi đọc cái entry và tất cả những cái còm này rồi, và tôi thấy tất cả đều hay – trước hết, và kể cả, bài đầu tiên của TTD nữa. Cả bác Đào Hiếu, và cả bác Nikonian. Người nào người nấy viết … đâu ra đấy, sắc sảo ra trò. Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười.

    Và tôi cũng thấy tất cả đều đúng. Ba phải ư? Nhưng đúng thế, tất cả đều đúng mà, dù ở đây có 2 quan điểm trái ngược.

    Trong cái còm của mình trên đây, Huy Quang nói, mới ăn mắm tôm xong. Mắm tôm, trước đây người miền Nam không ăn, và chắc chắn không thể nào ngửi nổi. Nhưng bây giờ mọi người đã ăn rồi, ăn cả cà pháo nữa. Và thấy ngon lắm.

    Còn bố mẹ tôi, người gốc Bắc, thì không ăn sầu riêng. Không ngửi nổi. Có lần, hồi năm bảy mấy lận, có người cho, quý lắm, để trong nhà mẹ tôi không thể nào chịu nổi, phải mau mau đem cho hàng xóm.

    Còn tôi, tôi có thể ăn một mình hết một trái nho nhỏ, thật đấy! Đặc biệt là khi nào đi làm, rất mệt, và stressed. Ăn xong, thấy … sướng!

    Ai dám bảo là tôi đúng, và mẹ tôi sai? Sở thích là như thế đó. Tôi thích, thì đúng là tôi thích mà. Và mẹ tôi ghét, thì quả là như thế!

    Các bác ấy cãi nhau cho vui thôi Huy Quang ạ! Chơi chữ, nó cũng giống như chơi games máy tính, hay là chơi đàn, hay chơi thể thao thôi mà. Riêng bác TTD, bác ấy có hơi lẫn lộn một chút giữa chính trị và âm nhạc. Một bên là phạm trù hoàn toàn lý tính – tính toán, mưu đồ; và một bên là cảm tính – thích hay không thích, nghe xong thấy … sướng, hay là … “muốn ói”. Có lẽ không nên thế, phải không các bác?

    Nhưng nếu xét bác TTD như một người viết lách, thì bác ấy viết cũng giỏi đấy! Ít ra, bác ấy có cái áo treo rất nhiều huy chương lấp lánh, đẹp! Còn bên trong, thì làm sao biết được! Và không biết thì … phải chọn tư thế của Dr Nikonian thôi, chứ sao!

  30. Xuka

    Ối ối ối, đọc cái tựa này lâu rồi song không dám vào đây vì thấy nó bậy bạ quá! Tối nay xăm mình vào đọc xem nó bậy cỡ nào, ai dè hổng có bậy bạ gì hết, hú hồn!
    Dạ cháu là kẻ sinh sau đẻ muộn lại dốt đặc, nhưng vào đây đọc cũng thấy quá phê. Cháu rất cám ơn các bác cây đa cây đề lẫn cây cột! ( nhưng mà nhiều “cây cột” quá nên cháu hổng biết lựa cây nào để dựa, thôi vậy dựa mỗi cây mỗi tý, mỏi thì chuyển cây ).
    Bố cháu rất khoái “nhạc vàng” của họ Trịnh, mà hổng khoái nhạc “da cam” tý nào, vì nó vẻ ” đâm sau lưng chiến sĩ” ( cháu nói là có vẻ thôi, chứ không dám khẳng định gì đâu ạ ). Nhưng theo thời gian, ông cụ nhà cháu cũng vui vẻ nghe đủ thể loại của nhạc sĩ rồi ạ. Còn cháu, cháu khoái tất tần tật ạ, không phân biệt màu sắc gì hết! Chỉ có vài bài sau này nhạc sĩ viết hơi bị không hay bằng hồi xưa ạ, cháu không thích bằng những bài được viết trước đây!

  31. timsuphu

    @Xuka : cảm ơn Bác nhiều, không có cái cồm của Bác chắc Em không vào đây, 2 giờ sáng rồi đấy.

    @Dr Nikonian : Sư phụ vẫn là số dzách !

    Moa Yêu tất cả, từ bài viết đầu tiên đến cái cồm cuối cùng, sao mà hay đến như thế. Sai cũng có cái hay của sai mà phải không ? Nhưng nhờ những giải thích đúng thì thì mới biết là sai, nhiều khi đúng lại là sai, sai lại là đúng, eo ôi tìm đúng với sai, Moa đọc hết từ đầu tới cuối, hai giờ sáng vẫn còn đọc. Đa tạ tất cả thật nhiều ! SAI chứ không phải là SAY đâu đấy, EM chả biết nhậu là gì, chỉ biết phá mồi thôi, các Bác không chê cho theo là mừng húm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s