Có một người cũng nghĩ như tôi…


Ít nhất, cũng có một người cũng nghĩ như tôi, cùng chia sẻ cái cảm giác thương xót và bất lực trên một chuyến tàu xuyên Việt, nơi mà phẩm giá con người, tàn tệ chẳng khác chi loài vật! Dẫn lại bài từ đây, thay cho tiếng thở dài ngậm ngùi của hai gã đàn ông không hề quen biết

Những chuyến tàu phản nhân văn…!

“…Con tàu chuyển bánh, nó chuyển bánh vì cái gì, nếu không phải vì cái quyền lợi dân sinh, vì cái lẽ nhân ái, cái quyền được không rúc vào sát sàn sạt mông quần và giày tất của người khác để ngủ đại trà suốt đêm như thế kia? Càng “cả nghĩ” về các bé thơ tôi đã chăm sóc đêm ấy, tôi lại càng thấy rớt nước mắt..”.

Tàu LC1, khởi hành từ Ga Hà Nội lúc 22h ngày 6/2/2009.

Kinh hoàng. Vừa bước vào toa tàu ấy, tôi đã thấy Nguyễn Thanh Bình, một biên tập viên nổi tiếng của Nhà xuất bản Thanh Niên văng tục chí mạng, kiểu: ông mất tiền, sao bắt ông ngồi dưới gầm… ghế, hả? Thấy vài em xinh ơi là xinh, ngồi ở cửa cái toa lét thối oẳng, tay cầm khăn mùi xoa bịt mũi, mông em đặt vào ghế nhựa thấp, mềm, lểu bểu… ngắm người ta “ôm bụng, kéo khóa quần”, ra vào cái lỗ gạch thông xuống đường ray (toa lét). Bên cạnh là hai bạn gái ở Cục Môi trường gà gật ngủ bị chửi té tát. Tôi đếm, gần chỗ tôi có bốn cái ghế, mỗi ghế thiết kế giành cho 2 người, lẽ ra chỉ có 8 người được phép ngủ gà ngủ gật cả đêm trường rét mướt trên đó; đằng này, con số thực tế lên tới… 16 người. Công an ta cứ mải đi bắt xe nhồi xe nhét trên quốc lộ, chứ trên tàu hỏa, sự nhồi nhét còn dã man hơn nhiều. Tôi co người, ngồi nửa mông trên ghế gỗ, dưới chân tôi là 3 mẹ con bé Linh, cả ba nằm la liệt như sau một cuộc thảm sát, họ nhắm mắt chờ qua đêm dài khổ sở, chứ không hề ngủ. Bé Linh 9 tuổi, em gái cháu 2 tuổi, nhà ở phường Kim Tân, TP Lào Cai. Ba mẹ con Linh mang theo manh chiếu và cái chăn chiên, từ nhà đã xác định lên tàu nằm dưới gầm ghế. Giữa lối đi là 4 người đàn bà nằm xếp lớp, họ nằm úp thìa nghiêng nghiêng mà vẫn chưa vừa, họ phải “tráo đầu đuôi”, mặt người nọ úp vào… ống quần người kia.

Một sản phụ trật vú cho con bú, nằm giữa lối đi, đầu, bụng và… toàn cơ thể cô được bao bọc bởi những bàn chân đeo giày khăn khẳn thối. Cô nói vọng từ dưới chân giày của tôi lên: mũi giày nào cựa quạy cũng khiến cô thấy buồn buồn. Đứa bé chỉ nhỏ bằng quả bí đao, nó bú chùn chụt rồi khóc suốt đêm, có thể vì mùi thuốc lá, mùi giày tất dí sát mũi nó. Ai đó cho sản phụ trẻ mượn cái chăn che nhễ nhại bầu ngực và khoanh bụng trắng mịn kia lại. Tôi lại kéo bỏ bớt chăn, bởi khi mẹ cháu bé ngủ, tôi sợ người qua kẻ lại, họ sẽ giẫm phải cháu nhỏ.

Tuyệt nhiên, tôi xin thề, là suốt cái đêm hãi hùng ấy, không có bất cứ một nhân viên đường sắt nào đi kiểm tra vé của hành khách. Có người mua ghế ngồi, nhưng không được ngồi, có người mua ghế đứng, tức là đứng suốt đêm, có người mua ghế gì đó, thì họ được anh nhân viên đứng đầu toa xe phát cho một cái ghế nhựa hình vuông, tự tìm chỗ mà đặt vuông ghế chỉ to hơn cái bánh trưng vuông một tí đó. Tôi đoán: anh nhân viên tàu hỏa không bao giờ kiểm tra vé của toa tàu chợ này, vì anh ta không có chỗ mà đặt chân bước vào. Cả đêm, tàu đi chậm đến mức, có khi hơn chục phút nó lại hực lên, giật nhào như con rắn bị đánh ngang thân một cái: nó dừng lại. Rồi nó lại hực lên, nhiều người chúi ngã về phía trước, có người ướt lép nhép nước giải bởi tàu hực khi đang… ngồi trong nhà vệ sinh. Ga nào tàu chợ nó cũng dừng.

Gần 10 tiếng đồng hồ như thế, khó có ai không đi… tiểu tiện một lần. Ai cũng phải “đi”, nhưng ai đi thì cũng bị tất cả mọi người sợ như sợ… hủi. Vì người ấy phải giơ cao chân, trình diễn cơ thể, trang phục qua hàng chục cái đầu đàn ông đàn bà đang gục gù ngủ giữa lối đi. Phải giơ cao một chân, xoạc cẳng, chúi mũi giày về phía toa lét mà lựa giữa nhung nhúc người rồi chọn chỗ đặt chân xuống. Cứ thế, anh (chị) phải bước qua khoảng 50 cái đầu ngủ gật, giữa các cái đầu tuyệt nhiên không có một khoảng trống. Sợ nhất là lúc người ta đi vào nhà vệ sinh rồi quay lại chỗ “ngủ ngồi” của mình: lúc ấy, giày dép của hành khách mới “giải quyết xong nỗi buồn” nhễ nhại nước bẩn, nước khai nước thối (vì toa lét của nhà tàu lênh láng bẩn), và anh (chị) ta buộc phải giễu đôi giày ấy qua vai, qua đầu đồng bào của mình. Tiếng chửi cứ ran lên. Tôi nói sai tôi sẽ xuống địa ngục, rằng mông và các thứ của nhiều cô chà chịn qua đầu các anh thanh niên ngủ gật là chuyện phổ biến.

Tôi không dám ngồi. Bởi nhìn xuyên qua hai đùi tôi là các gương mặt trẻ thơ và thiếu phụ. Họ không ngủ, mũi, mắt, miệng họ chỉ cách mông tôi 3 – 5cm. Tôi cố gắng không thải ra cái mùi gì, cũng cố gắng nhét kỹ bít tất vào trong ba lô, không lẽ cứ di mãi cái xú uế ấy vào mũi các bé thơ? Lũ muỗi cái tấn công chúng tôi cả đêm, tôi trở thành bảo mẫu cho lũ trẻ nằm dưới sàn tàu. Trừ số người được ngủ ngồi gà gật hàng nghìn tư thế khác nhau trên các cái ghế vốn có của toa tàu, 60% số người còn lại là nằm, ngồi ở gậm ghế và lối đi. Chua chát thay, họ đều ngủ trong tư thế rúc vào mông, vào đùi đồng bào không quen biết của mình. Nhiều cô cả đêm không dám đi tiểu, vì cô ta không thể hình dung, bằng cách nào, mình lại dám xỏ giày, xoạc mông trườn qua mặt 40 nam phụ lão ấu dọc đường ra toa lét? Ai bần cùng, không nhịn được mới phải đi. Một cô gái rầu rĩ: con bé bịt khăn mùi xoa ngồi ở cửa toa lét, khổ thì khổ thật, nhưng cũng có cái sướng, là muốn “đi” lúc nào thì đi.

Trong cái đêm không ngủ hãi hùng của tôi, có vài vị khách Tây ngồi chán nản xem đồng bào tôi khổ sở. Tôi đã quay được 3 cái clip rất sinh động, sẽ tải lên đâu đó để quốc dân đồng bào cùng xem một cách lành lẽ. Nhưng xin nhắc lại là: nhiều năm nay, hằng ngày hằng đêm, những toa tàu “chợ” nhục nhằn kia vẫn quặn mình, khục khoặc đi, bà con tôi coi chuyện đó là bình thường. Và, sự bất thường nằm ở đó, sự đáng xấu hổ nằm ở đó. Tôi không làm sao trả lời câu hỏi của Duy, đứa con 8 tuổi của tôi, khi bước xuống ga Lào Cai, rằng “con tàu này nó sẽ đi đâu hả bố”; không trả lời, bởi tôi thấy xấu hổ. Bởi chính tôi cũng đang tự hỏi: những toa tàu phản nhân văn như thế này sẽ đưa chúng ta về đâu?

Tôi không chê con tàu nghèo khổ, đất nước còn khó khăn, “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”; nhưng tôi cực lực công kích lối làm ăn cẩu thả, sự buông lỏng quản lý, sự nhếch nhác tội nghiệp không đáng phải có của các toa tàu như vừa miêu tả. Trên đây là “hoạt cảnh” do sự thiếu trách nhiệm của ngành đường sắt, quý vị có quyền lợi nghĩa vụ liên quan có thể kiện tôi ăn nói hồ đồ. Dẫu bút sa gà chết, tôi vẫn dám ưỡn ngực khẳng định chắc chắn là như vậy. Thưa quý vị, con tàu chuyển bánh, nó chuyển bánh vì cái gì, nếu không phải vì cái quyền lợi dân sinh, vì cái lẽ nhân ái, cái quyền được không rúc vào sát sàn sạt mông quần và giày tất của người khác để ngủ đại trà suốt đêm như thế kia? Càng “cả nghĩ”, lại càng thấy rớt nước mắt!

Đỗ Doãn Hoàng

Publish Post


Advertisements

Cuối tuần đi chôm chĩa


Đọc được 2 bài này hay quá, chôm về đây cho bà con cùng đọc, cùng vỗ đùi đen đét với tớ trong ngày cuối tuần., đỡ tốn tiền mua báo CAND đọc tin cướp hiếp giết

Từ blog Linh

Buổi tối xem TV có tin 100 người dân ở một xã ven đô, thuộc địa giới Hà Nội, chặn xe cướp gà chờ tiêu hủy vì không rõ nguồn gốc. Thật đáng sợ. Chưa tính tới khía cạnh vệ sinh phòng dịch mà thử nhìn ở góc độ luật pháp, điểm lại trong lịch sử có những lần nào dân chúng tụ tập để cướp của như vậy. Chỉ nhớ được năm 1945, trước nạn đói lịch sử và khi quân Nhật suy yếu, có chuyện người dân (với sự yểm trợ hay lãnh đạo của Việt Minh) cướp phá kho thóc Nhật để chống đói. Sự so sánh tất nhiên là khập khiễng, vì một đằng là con đường chính nghĩa, cướp của quân xâm lược cái mà nó đã tước đoạt của ta, còn một đằng thì…Ngoài ra, còn có trường hợp nào cả trăm người dân rủ nhau đi cướp của chính quyền như thế?

Các cụ nói bần cùng sinh đạo tặc. Người dân ở xã trên chẳng nhẽ đã bần cùng đến mức thành đạo tặc sao? Hẳn là không phải vậy, vì dẫu lạm phát trong nửa năm đầu và khủng hoảng kinh tế trong nửa năm cuối 2008 có làm xói mòn đi phần nào thu nhập của người dân Việt Nam thì cũng chưa tới mức khiến họ rơi vào tình trạng khốn cùng phải đi “cướp” bất chấp pháp luật như thế. Đó không phải sự bần cùng kinh tế, mà là sự bần cùng nhân cách, sự nhởn nhơ coi thường luật pháp và công lý.

Một người dân có thể thành kẻ cướp, điều đó hiểu được. Nhưng 100 người dân tụ tập cướp đường trong thời “thái bình thịnh trị” dưới sự lãnh đạo của một nhà nước luôn tự xưng “của dân, do dân, vì dân” thì thật là không hiểu được. Sự thoái hóa đạo đức trong xã hội đã tới mức khiến người ta nghiễm nhiên cho rằng ăn cướp của Nhà nước không phải là ăn cướp, ăn cắp “của chùa” không phải là ăn cắp. Biết nói làm sao khi ở trên, có những người ăn cắp tiền triệu USD mà vẫn rao giảng chống tham nhũng, thượng tôn pháp luật…Vậy thì ở dưới, những nông dân xã Hồng Vân, huyện Thường Tín, Hà Nội hồn nhiên rủ nhau đi cướp gà cũng là hợp logic.

Từ blog Người Buôn gió

Thư gửi bạn người Công Giáo.
Anh thân mến.

Đầu thư tôi xin cảm ơn số phận đã cho chúng ta gặp nhau. Nếu không suy nghĩ của tôi về những người Công Giáo vẫn như bao nhiêu năm trước tôi từng nghĩ.

Ngày nhỏ bọn trẻ con chúng tôi hát.

– chúa Giê Xu ngồi trong hang đá thò cu ra ngoài.

Để chế nhạo gia đình hàng xóm theo đạo. Gia đình duy nhất trong cái ngõ đầy thành phần phức tạp của chúng tôi. Gia đình đó im lặng mỗi khi bọn trẻ chúng tôi đứng trước của nhà họ gào lên đúng câu hát duy nhất đó. Chẳng ai mắng chúng tôi cả. Người lớn họ còn cười, thế là chúng tôi thấy câu hát đó cũng như bài hát có câu.

– bộ đội chạy lon ton, nhân dân chui xuống hố, tiên sư bố thằng Nich Xơn.

Nghĩa là nhạo báng Chúa Gie Xu cũng như chửi thằng tổng thống Mỹ đã ra lệnh ném bom xuống miền Bắc. Khi đọc những câu chuyện của Nhà xuất bản CAND viết về Lê Hữu Từ, Phạm Quỳnh …và những chuyện người lớn kể. Tôi hình dung bọn theo đạo Thiên Chúa là bọn phản động, một ổ nhóm giết người, phá hoại đất nước…Tôi nhìn người Công Giáo với cái nhìn dè bỉu, ác cảm.

Năm tháng qua đi, tôi lớn dần lên. Hiểu nhiều về lẽ đời. Ác cảm với người Công Giáo không còn, nhưng tôi nhìn họ cũng chả thân thiện gì. Đối với tôi họ là một đám người xa lạ, một chút khinh khỉnh khi nhìn thấy họ. Có lẽ đó là cảm tính từ xa xưa còn sót lại trong suy nghĩ mà không mấy ai để ý. Như dạng một tiềm thức, một định kiến thưở ấu thơ. Bạn bè tôi nhiều người bây giờ cũng vậy. Thậm chí hôm VTV1 trích lời phát biểu của ông Ngô Quang Kiệt. Chị gái tôi đang ghi đề quẳng bút nói.

– Đm bọn khốn nạn, nó dám nói thế bao giờ.

Chị tôi sinh ra trước tôi, cái nhìn về người Công Giáo của chị qua những gì ở lứa tuổi chị được học có lẽ còn mạnh mẽ hơn tôi. Có lẽ vậy nên định kiến của chị về người Công Giáo cũng ác liệt hơn tôi.

Rồi tôi gặp anh và các bạn anh, gặp vợ và con các anh, gặp cả mẹ già các anh. Các bà mẹ sùng kính Chúa cũng như mẹ tôi sùng kính Phật. Tôi đến nhà anh, chứng kiến cuộc sống của gia đình các anh. Từ thái độ , cư xử của con các anh, vợ các anh. Tôi quan sát rất nhiều và kỹ. Và tôi chợt hiểu ra vì sao tỉ lệ phạm nhân giam giữ trong các trại cải tạo ở Việt Nam, con số người theo đạo Thiên Chúa chiếm cực kỳ thấp. Thấp đến mực độ có thế nói bói cũng không ra.

Không biết quá khứ của những người theo đạo Thiên Chúa có đúng như những gì tôi đã đọc và được nghe hồi thơ ấu hay không. Ngày hôm nay tận mắt, tận tai tôi chứng kiến. Những người Công Giáo mà tôi đã tiếp xúc đều là những người bình thường như những người không Công Giáo. Và những người Công Giáo mà tôi gặp đều là người nếu so sánh, tôi xấu hổ vì con người họ có nhiều đức tính tốt hơn tôi rất nhiều.

Thú thật với anh, từ khi gặp anh và gia đình anh. Tôi thấy lạnh người. Vì bao nhiêu năm qua, đến lúc ở cái lúc gần hết tuổi Tam thập nhi lập, tôi mới thấy mình đã nhìn không đúng về 1/10 dân số Việt Nam mình. Một kẻ từng đọc cả ngàn cuốn sách mà hiểu sai về gần 10 triệu người dân ở chính nước mình sống. Không những là con vẹt sách, mà là cả một tội lỗi với lương tâm mình, với đất nước, với dân tộc mình. Từng ấy con người Việt Nam mà một người luôn có tile ” yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn” như tôi mà còn nghĩ họ là những kẻ thù địch với dân tộc, hay nhẹ hơn nữa là họ không song hành trong công cuộc phát triển đất nước này. Liệu tôi còn xứng để tile ấy nữa không.

Nhưng tôi tin anh sẽ tha thứ cho những gì mà quá khứ để khắc dấu ấn lên tôi cũng như người chị gái của tôi. Như kinh Thánh Mattheu CHương 6 câu 14 có dạy.

– “Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em”

Xin cầu chúc các anh một năm mới đầy tràn Hồng ân và được sự quan phòng của Thiên Chúa.

Học đòi theo 2 blogger này, em cũng đang ti toe viết môt bài mới cho mục “Đi và Nghĩ” của báo Du lịch. Biết là vừa nằm vừa gõ máy tính thì không ergonomic cho lắm, nhưng chổng mông nghĩ mãi mời gần xong một bài nhàn nhạt. Các bác nhớ mua báo Du Lịch số tới để đón coi, ủng hộ em tí tiền nhuận bút . Cũng đừng quên mua báo Du Lịch số gần đây nhất, có bài mở hàng với tên cúng cơm của em, ủng hộ và khích lệ bạn Trung Bảo, để bạn ấy phấn chấn tinh thần, tăng thêm cho em tí nhuận bút còm. Đa tạ!