Quốc thể nằm ở đâu?


Về việc Ngoại trưởng Bỉ bị dời xuống hạng Y trên máy bay trong entry trước của em, có một ý kiến như thế này:

“Mọi người lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện nước mình kém thế này, nước mình nhục thế kia mà chẳng biết đường bảo vệ cho quyền lợi của đất nước. Đoàn TBT cùng các quan chức cấp cao của Nhà nước thì phải được chuyên khoang là đương nhiên rồi. Trên vé của ông Ngoại trưởng có ghi chức “Ngoại trưởng” k mà HKVN biết để giữ chỗ được? Chuyện thông báo qua lại về việc có Ngoại trưởng trên chuyến bay để kịp giữ chỗ cho ông í lại càng khó khăn khi VN và Bỉ chênh nhau 6 tiếng đồng hồ, giờ làm việc bên này là đêm ở bên kia và ngược lại. Tang gia bối rối, Bỉ đã không “lượng thứ” mà còn “lấy bé xé ra to”, xin hỏi đây là phương cách ngoại giao kiểu gì vậy?”

Comment của bạn Mabu thật đáng suy nghĩ và xứng đáng trở thành một entry mới vì tính chất độc đáo của nó. Trong một xã hội văn minh, ý kiến trái chiều là việc thường tình và đáng khuyến khích, nhất là những ý kiến bắt nguồn từ lòng tự hào dân tộc.

Cũng trên góc nhìn của một người Việt nam, cho em phát biểu vài ngu ý để tiếp nối ý kiến của bạn Mabu.

Trước nhất, quốc thể không nằm trong việc “ta” hay “nó” ngồi hạng ghế nào trên máy bay. Chẳng phải nó ngồi ghế hạng B, ta ngồi ghế hạng C, là nước nó kém nước ta, và ngược lại. Quốc thể nằm ở chỗ cách giải quyết tình huống một cách văn minh và tôn trọng các thông lệ ngoại giao mà “cả đôi bên cùng hài lòng”, “trên tinh thần hợp tác và tôn trọng lẫn nhau” (em thuổng mấy cụm từ thường gặp trong các thông cáo báo chí)

Câu hỏi đặt ra ở đây: Liệu rằng trong tình huống hiếm hoi này, có cách giải quyết nào khác, công bằng, văn minh, lịch sự mà vẫn không tổn hại đến quốc thể không? Em tin là có!

Cho em nói ngu vài ý:

  1. “Nó” sang ta làm việc, ắt hẳn đã có kế hoạch chi tiết từ rất lâu. Bộ Ngoại giao Bỉ đặt vé cho nó, chắc nó không phải hạng xoàng. “Nó” ra sân bay vào SG, chắc không phải là mua vé chợ đen, bay đột xuất mà ta không hề biết trước. Việc này, ta không chối được!
  2. Mặc dù vé của “nó” không in chức vụ (vé của ta có in hay không thì em không biết ), “nó” ra sân bay chắc không bằng taxi dù, mà phải có xe cảnh sát dẫn đường. Ngu như em, không cần nhìn vé cũng biết ngay là quốc khách. Việc này, ta không chối được!
  3. Đối đế quá, phải đi cùng chuyến mà không đủ chỗ, cứ phân ngôi thứ bậc mà ngồi. Nghĩa là quan chức nào của ta có hàm thấp hơn, cứ nhường chỗ cho ngoại trưởng của nó. Và các quan chức của nó cũng phải thế! Ví dụ: thư ký trợ lý chân dài của “nó”, phải nhường ghế hạng B cho bộ trưởng của ta. Vv và vv…
  4. Như sự việc mà báo của “nó” đang bôi bác ta, không cần các nguyên thủ của ta phải lên tiếng. VN Airlines, với tư cách một hãng hàng không quốc gia, phải thảo một lá thư xin lỗi, “rất lấy làm tiếc” về sự việc chẳng đặng đừng này, với lời lẽ ôn tồn, kiên quyết, hòa nhã. Giải thích cho nó hiểu, cho nó mở mắt ra, cho nó phục ta sát đất! Em mà có nhường chỗ cho Bill Clinton, em cũng hả cái dạ con nếu Bill xo rì em một cái cho nó phải phép. Vì dù em là dân đen, em bỏ tiền mua vé, thì chỗ ấy là của em, đố có Bill nào, Bush nào chiếm được!
  5. Cho đến hôm nay, Bộ Ngoại giao của “nó” không chưa dám hó hé gì. Nên không thể trách cứ đường lối ngoại giao xỏ lá của nó được. Tuy nhiên, phải hết sức cảnh giác với các âm miêu diễn biến hòa bình của “nó”. Báo của “nó” lên tiếng, thì tại sao báo của ta lại không đáp trả, cho “nó” một bài học? Mà nghĩ cũng lạ, tờ L’Echo của nó cứ đưa tin tưng tửng theo kiểu kể chuyện (story-teller), không thèm bình luận gì cả, đọc điên tiết không chịu được. Đúng là báo chí của bọn tư bản thối nát, chỉ giỏi nhanh nhạy đưa tin, không thèm định hướng, dẫn dắt dư luận gì cả! Mặc sức cho bọn xấu thế nào cũng thừa cơ xuyên tạc!
  6. Nói thật nhé, em mà là Ngoại trưởng VN, em bỏ ghế, xuống ngồi chung với Ngoại trưởng của nó, vừa bay vừa tám chuyện các em chân dài đến VN thi hoa hậu. Nó nói tiếng Anh, em chơi tiếng Anh. Nó nói tiếng Pháp, em xổ tiếng Pháp. Là quan chức ngoại giao, em ngại gì mà không xổ thứ tiếng Anh của Shakespeare, tiếng Pháp của Voltaire cho nó biết em là đỉnh cao trí tuệ loài người. Biết đâu “nó” lại phục em hào sảng, không màng tới tiểu tiết, “nó” cho con em một suất du học thì em cứ là sướng vãi cả linh hồn.

Đó là cách của em, một thằng dân đen yêu nước, góp ý để bảo vệ quốc thể của đất nước, chứ không phải để giành giật một chỗ ngồi trên máy bay. Không được để “nó” bôi bác, ta đã và đang cư xử theo kiểu một xã hội mạnh được yếu thua. Cư xử lịch lãm, trên tinh thần công bằng là tố chất cần có của sự văn minh.

Quốc thể nằm ở cái đầu, không phải ở cái chỗ ta đặt đít xuống, em nói ngu thế đấy!

Các bác cứ cao kiến gì khác, xin mời bàn luận vô tư.>Em xin hết ạ!

Advertisements

Khi quan Đốc làm cảnh sát


Tình hình là, cả ngày khám bệnh như điên, tối về mệt bở hơi tai, chỉ muốn hú hí với mấy cái CD Chopin và Rachmaninoff trác tuyệt vừa chôm được, bỏ mặc sự đời đến đâu thì đến, cho mau đắc đạo. Vậy mà chút Phật tính hiếm hoi còn sót lại cũng không được yên. Máu sôi sùng sục, mồm lại văng tục, tục hơn cả Chí Phèo khi ăn vạ nhà Bá Kiến. Con bà nó (xin lỗi quí vị), làm sao mà yên tâm tu tập thành chánh quả được sau khi tình cờ đọc được cái tin này. Tưởng hù chơi cho vui, hóa ra “nó” làm thiệt, cha ơi mẹ ơi!

Tin như thế này nè: nguyên con ở đây

Phạt người ăn bẩn làm lây dịch bệnh?
Thứ tư, 4/6/2008, 10:45 GMT+7
Theo Bộ Y tế, ở hầu hết các điểm bán thức ăn đường phố, người bán và người ăn đều không chấp hành các khuyến cáo an toàn vệ sinh thực phẩm. Đây chính là một trong những nguồn lây lan dịch bệnh, ngộ độc thực phẩm vừa qua…

Người ăn thực phẩm bẩn có thể sẽ bị phạt tiền đến 200 ngàn đồng hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự nếu để lây lan dịch bệnh nghiệm trọng…

Dự thảo nghị định sửa đổi quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế mà bộ Y tế đang soạn thảo đã bổ sung chế tài xử phạt những người ăn thực phẩm bẩn, làm phát tán dịch bệnh. Theo đó, ngoài việc bị phạt tiền, những người ăn thực phẩm bẩn gây hậu quả nghiêm trọng có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Ngộ độc làm nhà nước tốn kém

Trước đó, tại hội nghị toàn quốc về công tác bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đã yêu cầu bộ Y tế khi sửa đổi quy định xử phạt vi phạm trong lĩnh vực y tế phải bảo đảm đủ mức răn đe các hành vi vi phạm và trách nhiệm cụ thể đối với những người gây ngộ độc thực phẩm. Khi cần thiết phải có chế tài mạnh đối với những người thiếu ý thức về an toàn vệ sinh thực phẩm, thậm chí xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự những vi phạm gây hậu quả nghiêm trọng của người sản xuất, người quản lý, người tiêu dùng.

Theo ông Lê Anh Tuấn – Giám đốc sở Y tế Hà Nội (người đã nhiều lần kiến nghị phải có chế tài với những người tiêu dùng biết thực phẩm bẩn vẫn ăn, để dịch bệnh lây lan đe dọa cộng đồng) hiện chỉ mới quy định xử phạt hành vi kinh doanh thực phẩm không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, chưa có quy định xử lý người tiêu dùng ăn uống mất vệ sinh để lây lan dịch bệnh.

Trong khi đó, các vụ dịch tiêu chảy cấp, cúm gia cầm… vừa qua cho thấy có nguyên nhân rất lớn từ người tiêu dùng. “Từ một người ăn bị mắc bệnh rồi lây sang cộng đồng, sau đó lại được hưởng chế độ chữa bệnh miễn phí, gây tốn kém tiền của nhà nước. Thế nhưng họ chỉ bị nhắc nhở, không bị xử phạt gì nên ý thức chấp hành vệ sinh an toàn thực phẩm không được nâng cao. Lẽ ra với hành vi đó họ phải bị xử lý thật nghiêm, nếu gây hậu quả nghiêm trọng hơn phải truy cứu hình sự vì để dịch bệnh đe dọa tính mạng cả cộng đồng…” – ông Tuấn nói.

Sẽ chế tài người ăn thực phẩm bẩn

Trao đổi với chúng tôi ngày 2-6, tiến sĩ Trần Đáng – Cục trưởng Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm (Bộ y tế) cho biết dự thảo nghị định sửa đổi quy định xử phạt vi phạm trong lĩnh vực y tế đang được lấy ý kiến các ngành liên quan đã bổ sung thêm nhiều đối tượng bị xử phạt liên quan đến ngộ độc thực phẩm và làm lây lan dịch bệnh.

Theo đó, không chỉ các doanh nghiệp, người sản xuất, kinh doanh thực phẩm mà người quản lý, lãnh đạo các tổ chức (trường học, cơ quan nhà nước…) và người tiêu dùng nếu cố ý tiêu dùng thực phẩm bẩn, gây ngộ độc cho mình và cộng đồng cũng phải chịu trách nhiệm. Mức phạt đối với người tiêu dùng ăn thực phẩm bẩn sẽ từ 50 đến 200 ngàn đồng. “Các thanh tra chuyên ngành sẽ xác định mức độ vi phạm của người tiêu dùng. Một trong những căn cứ để xét hành vi vi phạm là việc không chấp hành các khuyến cáo an toàn của ngành y tế như ăn rau sống khi đang có dịch tả, ăn uống mất vệ sinh, ngồi bên cống rãnh, không rửa tay trước khi ăn, móng tay để dài, bẩn thỉu…” – ông Đáng nói.

Cũng theo ông Đáng, dự thảo nghị định sửa đổi xử phạt vi phạm trong lĩnh vực y tế chỉ đề cập đến xử lý hành chính người tiêu dùng. Tuy nhiên, trong quá trình xử lý từng vụ việc, thanh tra y tế có quyền kiến nghị chuyển vụ việc sang cơ quan điều tra để xử lý hình sự nếu thấy mức độ vi phạm của người tiêu dùng nghiêm trọng, giống như các vụ kinh doanh thực phẩm không an toàn đã từng xảy ra. “Những quy định này hoàn toàn hợp lý bởi theo Pháp lệnh Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, người tiêu dùng có trách nhiệm tự bảo vệ mình trong việc tiêu dùng thực phẩm. Nếu trong quá trình tiêu dùng gây hại cho cộng đồng thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật…” – ông Đáng nhấn mạnh.

——————————————————————————————————————–
Định post cái tin này, đặt cục gạch mai viết tiếp, để bà con bình loạn trước. Không dám bình ngay vì sợ lỡ mồm văng tục vào blog, thì mất mẹ nó cái “nhã hứng” cố hữu của tui khi thấy điều chướng tai gai mắt.
Mô Phật, lạy Chúa, cho con nuốt cục sân si xuống, đóng máy đi ngủ để ngày mai còn cày tiếp. Nhưng trước khi đi ngủ, cho con cảm khái ngâm một câu của Đặng Dung cái:

“Thời lai đồ điếu thành công dị” (Dịch nghĩa: Gặp thời thì thằng bán thịt cũng thành công dễ ợt)

Lại xoay qua rầy con” “nhỏ không lo học, lớn làm quan đốc nghe con!”
Em xin hết ạ!